21/10/2014

Những mối quan tâm day dứt về chính sách đối với Trung Hoa – chuyện ô nhiễm công nghiệp

Ari Nakano

Phạm Toàn dịch

Không nói thì ai cũng biết, vấn đề khai thác bauxite ở Tây Nguyên đã trở thành một dấu hỏi nổi cộm từ cách đây 5 năm và kéo dài cho đến tận nay, quy tụ trong đó những vấn nạn hàng đầu không chỉ ở Tây Nguyên mà trên quy mô cả nước: 1. An ninh quốc phòng; 2. Kinh tế; 3. Văn hóa cổ truyền của một vùng đất cổ hết sức đặc thù trong nền văn hóa dân tộc; 4. Môi trường sinh thái của chính vùng đất đó và rộng ra cả một nửa nước phía Nam. Đó là những vấn nạn mà chính những người chủ trì cái dự án do ông TBT Đảng Cộng sản Việt Nam khóa trước khơi nguồn, dư biết không thể giải quyết được bằng khả năng và những nguồn tài lực của họ, nên ngay từ lúc mới khởi sự đã bộc lộ một sự giấu quanh hay cố nói bằng được để gọi là “nuốt cho trôi”, rồi đến đâu sẽ hay đấy. Thì bây giờ đây, 2 trong số 4 dự báo đã hiện ra lồ lộ như những cái gai chọc vào mắt người dân cả nước, đó là sự thua lỗ thảm hại và sẽ còn thua lỗ kéo dài khiến TKV đang thất điên bát đảo tìm mọi cách “chữa cháy” cho êm xuôi các tiến độ trước mắt, và những tác hại kinh hoàng đối với cuộc sống người dân quanh vùng Tân Rai vì phải hưởng bụi độc tràn lan và gần đây là sự tràn Hồ Đuôi Quặng số 5 ở Lâm Đồng làm nước rửa quặng chảy ra lênh láng khắp nơi.

Nhưng câu chuyện bauxite Tây Nguyên không chỉ dừng ở 4 câu hỏi hắc búa đã nói. Bản thân nó còn chứa đựng bên trong một nghịch lý lớn, ngày càng vô phương bưng bít: khi không các vị ở đỉnh cao quyền lực tự rước lấy những tai vạ tày đình về giáng lên đầu dân và hễ cứ có chuyện gì thì tìm mọi cách lấp liếm bằng được, để làm gì, nếu không phải là do sức ép của “người anh bốn tốt” phương Bắc, làm “ông em” phải cúi đầu vâng phục, đến mức bất chấp công luận thế nào cũng cứ “một liều ba bảy cũng liều”? Thế chẳng phải là một đảng tự xưng “của dân do dân vì dân” nghiễm nhiên tự phơi ra một thực chất ghê gớm mà từ trước đến nay hễ có sự vụ nào liên quan đến nó thì đều muốn giấu nhẹm đi – cái thực chất từ khi nào không biết mình đã biến thành con nợ “của Tàu do Tàu vì Tàu”? Vì thế, không có gì khó hiểu nếu ta nhớ rằng ngay sau câu chuyện bauxite nổi cộm năm 2009 đã nhanh chóng bùng lên ngọn lửa của những kiến nghị kế tiếp, dồn dập, như những tiếng gọi đàn làm thức tỉnh mọi tấm lòng yêu nước. Và hệ quả tự nhiên chứ không ai tính trước là từ đó đến nay, một phong trào dân sự vì mục tiêu dân chủ hóa đất nước, thực hiện quyền làm người cho những con người thấp cổ bé miệng nhất là NHÂN DÂN, gắn bó song trùng với mục tiêu thoát Trung, bảo đảm giữ gìn vững chắc lãnh thổ tài nguyên và độc lập dân tộc, đã từng bước lừng lững ra đời.

Nếu nhìn hiện tượng bên ngoài thì có thể như GS Ari Nakano – trong bài đăng dưới đây – nhận định, giữa mối quan tâm của một số trí thức thành thị (cảnh giác nhân công Trung Quốc số lượng lớn xâm nhập Tây Nguyên), và thực tế những gì người dân Tây Nguyên đang lo lắng (bụi đỏ bauxite đe dọa cuộc sinh tồn của họ, chứ người Trung Quốc sinh sống ở đấy chưa đáng kể) có vẻ chưa thật khớp với nhau. Có thể là thế đấy. Nhưng nhìn sâu vào “cái gốc”, thì lời giải bỗng trở nên đơn giản: ai sẽ hưởng lợi một khi nhân dân Tây Nguyên rơi vào vòng khốn đốn? Ngoại trừ một số những kẻ “sống chết mặc bay tiền thầy bỏ túi”, đại đa số đảng viên ĐCSVN không dự phần vào “món lợi” trớ trêu này. Ai là kẻ “bội thu” một khi Đảng CSVN bị dân chúng bất  bình và xa lánh? Chắc không thể nào là ĐCSVN. Bởi vậy, mọi sự cảnh giác với kẻ thủ mưu nham hiểm bậc nhất thời nay trên trường quốc tế, nhìn ra trước từng bước đi của chúng trong chiến lược lâu dài xâm lược Việt Nam trong đó có việc mai phục người của chúng ở Tây Nguyên – bọn đang điều binh khiển tướng trong Trung Nam Hải –  không bao giờ là thừa. Xin được thưa lại với GS Ari Nakano một đôi điều như trên, trong bài viết rất tâm đắc của chị.

Bauxite Việt Nam 

Vì đâu khiếu kiện đất đai ngày một nhiều?

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok

clip_image001

Tường rào nhà Luật sư Cù Huy Hà Vũ ở số 24 Điện Biên Phủ Hà Nội bị chính quyền địa phương đập phá hồi năm 2010. Ảnh do LS.Vũ cung cấp.

Phe dân chủ Hồng Kông bác bỏ cáo buộc bị "thế lực bên ngoài" thao túng

Đức Tâm

clip_image002

Tình hình ở Hồng Kông trở nên yên tĩnh hơn dù sinh viên vẫn chiếm giữ một số nơi - REUTERS/Stringer

Các nhà dân chủ đứng giữa đêm pháo hoa và chiếc bình đầy chuột

Kính Hòa, phóng viên RFA
2014-10-20

clip_image001

Các bạn trẻ biểu tình ủng hộ dân chủ tập trung cho một lớp học ngoài trời ở quận Causeway Bay ở Hong Kong vào ngày 01 Tháng Mười, năm 2014. AFP

20/10/2014

Đi Trung Nam Hải cầu hòa, liệu Bộ trưởng Phùng Quang Thanh có ngăn được giặc Tàu?

Hoan hô tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, tuổi già mà hùng tâm tráng chí không già. Đọc ông ta liên tưởng đến một hào khí Đông A, một Hội nghị Diên Hồng, một tâm sự yêu nước khắc khoải của Đặng Dung thuở nào: “Thù nước chưa báo sao đầu đã sớm bạc. Bao đêm mang gươm báu ra mài dưới ánh trăng”.

Cụ là tấm gương sáng cho đám hậu sinh chúng ta noi theo.

Bauxite Việt Nam

Đơn cấp báo của Cù Huy Xuân Đức, con trai đầu TS Cù Huy Hà Vũ và LS Nguyễn Thị Dương Hà

Chúng tôi vừa nhận được lá đơn sau đây của anh Cù Huy Xuân Đức, con trai đầu ông Cù Huy Hà Vũ và là cháu nội nhà thơ Huy Cận, cấp báo lên các cơ quan chức năng của thành phố Hà Nội về việc trong thời gian gần đây có những những người nào đó, trong đó có một người mang sắc phục công an, đến ngôi biệt thự 24 Điện Biên Phủ, phường Điện Biên, quận Ba Đình TP Hà Nội - là nơi thường trú của vợ chồng con cái ông Cù Huy Hà Vũ từ mấy chục năm nay - dùng thước đo đạc ở phía ngoài tường rào và có lúc vào cả bên trong nơi cửa hàng may mặc của anh, bên đường Trần Phú phía sau ngôi biệt thự nhân khi anh vắng mặt, để đo, không biết nhằm mục đích gì. Trong thời gian ông Cù Huy Hà Vũ đang được tạm đình chỉ chấp hành án phạt tù sang Hoa Kỳ để chữa bệnh, vợ ông LS Nguyễn Thị Dương Hà cũng đi theo săn sóc chồng, không có mặt tại nơi cư trú, một hiện tượng như thế của người ngoài gia đình ông phải nói là bất thường.

Vì thế, theo nguyện vọng của anh Cù Huy Xuân Đức, BVN xin đăng dưới đây lá đơn kêu cứu của anh kèm theo Quyết định tạm đình chỉ chấp hành án phạt tù đối với ông Cù Huy Hà Vũ của Chánh án tòa án nhân dân Thanh Hóa ký ngày 6 tháng 4 năm 2014, để dư luận trong ngoài nước được biết.

Bauxite Việt Nam

Để dân không còn phải “quan tài diễu phố”

clip_image002

Gia đình ông Nguyễn Văn Sửu đưa quan tài của ông tới các trụ sở công quyền ở TP. Móng Cái.

Người Việt ngày càng dữ!

Đoàn Khắc Xuyên

Nói người Việt ngày càng dữ thì đúng rồi, nói cái gốc của sự “DỮ” đó là giáo dục cũng đúng. Nhưng nói như vậy là chỉ thấy cây mà chưa thấy rừng, cũng như mấy anh mù xem voi (anh sờ được cái chân voi thì bảo con voi giống cái cột đình, anh sờ được cái tai voi thì bảo voi giống như cái quạt mo, anh sờ được cái đuôi thì bảo voi giống như cái chổi xể).

Bây giờ ta thử truy nguyên xem “cái gốc của vấn đề (tức là đi tìm con voi hoàn chỉnh) nằm ở đâu? Anh nói vì ngành giáo dục, được rồi, nhưng ai kiến tạo nên cái nền giáo dục này? Đảng cộng sản và nhà nước cộng sản. Cho nên, xét đến cùng thì chính chế độ công hữu về tư liệu sản xuất dưới sự lãnh đạo Độc Đảng cộng sản chính là nguyên nhân sâu xa nhất làm cho “người Việt ngày càng dữ”, xã hội ngày càng băng hoại.

Từ sau 1945, chúng ta đã nhiều lần cải cách giáo dục nhưng chưa lần nào thực sự thành công bởi vì ngành giáo dục chỉ thay đổi tận gốc khi cái thể chế đẻ ra nó thay đổi tận gốc, nhưng hãy đợi đấy, Đảng ta chưa bao giờ có ý định tự thay đổi, mà ngược lại đang gồng mình lên chống “tự diễn biến”...

Bauxite Việt Nam

Khi Giáo hoàng bắt tay Thủ tướng VN qua bàn làm việc (*)

(*) Tựa đề do VNTB đặt

VNTB: Bổ sung bài của NBG một chi tiết đặc biệt nhạy cảm: một cách bắt tay qua bàn làm việc của Giáo hoàng, thể hiện rõ vai Chủ - Khách. Hoặc có thể hiểu giữa hai người vẫn còn khoảng ngăn cách bởi cái bàn.

Cách bắt tay này là hoàn toàn khác với những kiểu bắt tay "bằng vai phải lứa" mà ông Thủ tướng Việt Nam thường được đối xử. Lâu lắm rồi mới được chứng kiến bức ảnh chụp thế bắt tay qua bàn làm việc của nhân vật quốc tế dành cho Thủ tướng Việt Nam. Có lẽ đó là một trong những lý do khiến gương mặt ông Thủ tướng dường như không toát lên vẻ tự tin thoải mái và không hài lòng như trong rất nhiều bức ảnh bắt tay trước.

TRẢ ƠN !

Minh Tâm

Được đặt tên là Trả ơn nhưng thực ra đây là một câu chuyện về sự vô ơn. Không hậu hiện đại tiền hiện đại chi hết, không chủ nghĩa cấu trúc cấu trắc chi hết, không cao giọng, không dùng nhiều thán từ kiểu ôi, a, câu chuyện được kể ra giản dị, trần trụi, “vô tư” như chính cuộc đời này, chính vì thế mà nó có sức lay động. Đừng băn khoăn đây là hồi ức hay là truyện ngắn. Một truyện ngắn, khi mà đạt được một nội lực mạnh mẽ thì có sức mạnh lay động còn ghê gớm hơn cả một câu chuyện có thật.

Quý vị đừng có vội lên án Mạnh là kẻ vô ơn, đừng vội xoa tay thỏa mãn khi được xem một câu chuyện hay và cho rằng mình chẳng có nét nào giống Mạnh. Trong mỗi chúng ta rất có thể đang có một gã Mạnh béo tốt, nhởn nhơ. Có vô khối kẻ tốt hơn Mạnh nhưng cũng có vô khối kẻ xấu hơn Mạnh. Có như vậy thì những kẻ cặn bã mới luôn luôn có thừa lý do để sống hạnh phúc vì họ luôn biết rằng còn có kẻ xấu hơn họ.

Vô ơn là một căn bệnh phổ biến trong thời đại chúng ta. Sự vô ơn lớn nhất mà chúng ta được chứng kiến là sự vô ơn đối với những người đã ngã xuống ở Hoàng Sa, Trường Sa, ở biên giới phía Bắc 1979. Vì quyền lợi ích kỷ của một chính đảng, một thể chế mà trong mấy chục năm qua, sự hy sinh của hàng vạn người vì độc lập của tổ quốc đã không được nhắc đến. Một nhà hiền triết nói rằng: “Kẻ ích kỷ sẵn sàng đốt nhà bạn chỉ để luộc một quả trứng”. Vâng, người ta đã cố tình vô ơn với rất nhiều người chỉ để giữ quyền lợi của một nhóm người. Người ta cũng đã vô ơn với các công thần của chế độ như Cù Huy Cận, Nguyễn Hữu Khiếu khi bắt giam Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Hữu Vinh... chỉ vì hai “nghịch tử” này dám nghịch dại đòi tự do dân chủ. Đây chỉ là vài ví dụ về sự vô ơn trong vô vàn sự vô ơn trong thời đại ngày nay.

Trạch hối hận muộn màng rằng “mình đã đổ máu để cứu một bọn lưu manh”.

Vâng, bọn họ chỉ là một đám lưu manh vô giáo dục bởi vì những kẻ vô ơn đương nhiên là những kẻ vô giáo dục, dù họ có ngồi trên chót vót quyền lực hoặc học hành thông thái đến bậc nào đi nữa.

Bauxite Việt Nam