24/10/2014

Nhân Quốc hội bàn về cải cách chương trình giáo dục:

Quốc hội cần giúp Bộ Giáo dục và Đào tạo chỉ đạo cải cách chương trình dạy học cho thời tương lai

Vũ Cao Đàm

Một trong những nội dung của kỳ họp Quốc hội lần này là cải cách chương trình giáo dục ở nước ta.

Thật ra cải cách chương trình giáo dục chỉ là cái ngọn. Đáng ra phải bàn từ cái gốc là toàn bộ công cuộc cải cách giáo dục, mà thế giới này đang gọi là cuộc cách mạng giáo dục.

Nhưng Quốc hội quyết định bàn về cải cách chương trình vẫn còn tốt hơn cái việc chỉ bàn rút từ 34 ngàn tỷ xuống còn 700 tỷ và bàn chuyện phân công ai viết sách, “quốc doanh” hay “ngoài quốc doanh”.

Nhận thức tình hình nghiêm trọng về sự lạc hậu của các chương trình giáo dục không chỉ của Việt Nam, mà của cả thế giới, mà Alvin Toffler gọi là “Sự bảo lưu ngu xuẩn của quá khứ”, bài viết sau đây của nhà giáo Vũ Cao Đàm bàn về tính bức thiết phải cải cách chương trình, phải sớm loại trừ khỏi chương trình những môn học đã lạc hậu hàng trăm năm và tiến tới một nền giáo dục đào tạo những con người của tương lai.

Bauxite Việt Nam

Mấy lời nhắn gửi thế hệ trẻ

Nguyễn Trung

Học giả Nguyễn Trung biết tin BVN sắp cho ra mắt bạn đọc mục “Chấn hưng dân trí” dưới một tên gọi mới chưa kịp định hình, có gửi đến chúng tôi bài viết sau đây, là bản gốc bài ông trả lời báo Sinh viên Việt Nam, do Lê Ngọc Sơn – Phương Loan thực hiện và đã công bố ngày 26-12-08, nhưng “bị biên tập” nhiều chỗ.

Soi chiếu với tình hình hôm nay thì bài viết vẫn còn mang không ít giá trị nóng hổi, mặc dầu cũng có người thắc mắc rất hữu lý: việc ông Trung đề xuất Đoàn TNCS HCM không nên bằng lòng với chức năng làm “cánh tay phải của ĐCS” mà nên mơ ước “làm bộ não của Đảng” liệu có ý nghĩa thiết thực gì không. Xin thưa: nếu ta hiểu học giả Nguyễn Trung như một người đi từ “Thời cơ vàng” của những năm 2006 đến “Hiểm họa đen và bản kết toán 40 năm phi lý” ở thời điểm 2014 này thì giải quyết những thắc mắc như trên có lẽ cũng không khó.

Cách nhìn thời cơ đã thay đổi nên những gì là giá trị trong tầm nhìn của tác giả cũng không thể còn nguyên. Dầu vậy, tấm lòng người viết đối với đất nước và với thanh niên là thế hệ nòng cốt quyết liệt phủ định những cái già cỗi và mang lại một sức sống hoàn toàn mới cho đất nước thì không bao giờ thay đổi.

Bauxite Việt Nam

SÂN BAY LONG THÀNH: SỰ VỘI VÃ TỘI LỖI

Vương Trí Dũng

Xây dựng đất nước và phát triển kinh tế tất phải có tầm nhìn và phải biết quy hoạch. Nhưng ở Việt Nam luôn bị hội chứng tầm nhìn. Mà nhìn thật xa, năm 2030, năm 2050.

Bệnh tầm nhìn: Sự hớt ngọn ăn trước

Lại nói về quy hoạch tầm nhìn 2030, 2050. Những đối tượng nào nằm trong ống kính tầm nhìn nhiều năm như vậy? Thông thường đó là những dự án quy hoạch đất đai phạm vi hàng trăm héc ta, và những dự án xây dựng giao thông hàng tỷ đô la.

Tại sao lại nhìn xa như vậy? Có hai lý do chính.

1. Một là, những dự án như thế rất nhiều tiền, nên bổng lộc phần trăm lại quả vô cùng lớn.

2. Điều quan trọng thứ hai là, đợi đến ngày cuối tầm nhìn để kiểm chứng thì người lập kế hoạch và thực thi đã mấy đời “cao chạy xa bay”. Không ai chịu trách nhiệm cho tầm nhìn viển vông nữa.

ĐƠN KÊU CỨU CỦA CÙ HUY XUÂN ĐỨC GỬI CHỦ TỊCH NƯỚC VỀ VIỆC CHÍNH QUYỀN VIỆT NAM LẤY TRÁI PHÁP LUẬT ĐẤT Ở CỦA ÔNG CÙ HUY HÀ VŨ

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM

Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

—————————————

Hà Nội ngày 23 tháng 10 năm 2014

ĐƠN KÊU CỨU KHẨN CẤP

Về việc chính quyền lấy trái pháp luật đất ở của ông Cù Huy Hà Vũ,

người thừa kế duy nhất của ông Ngô Xuân Diệu, tức Nhà thơ Xuân Diệu,

tại 24 Điện Biên Phủ, Hà Nội

BÀN VỀ LƯƠNG HƯU – THƯ NGỎ GỬI QUỐC HỘI

Nguyễn Đình Cống

Nhân dịp Quốc hội thảo luận về sửa đổi Luật Bảo hiểm xã hội, tôi xin có vài ý kiến về việc trả lương hưu. Về việc này nên nhìn từ 3 phía: người nhận, người trả và sự công bằng xã hội.

Đa số người nhận mà có lương thấp, cuộc sống khó khăn thì mong ước được tăng càng nhiều càng hay, kéo dài thời gian được nhận càng lâu càng tốt.

Đối với người trả thì mong có được thật nhiều tiền để trả theo nguyện vọng của người nhận, nhưng thực tế số tiền bị hạn chế vì phụ thuộc vào nguồn thu, vì vậy sẽ là tốt khi giảm được số tiền phải trả (tôi nghe nói quỹ Bảo hiểm xã hội đang bị khủng hoảng thiếu).

…“Không sợ thiếu, chỉ sợ không công bằng”

Thiện Tùng

Lúc sinh thời, Hồ Chí minh có những lời nhắc nhở rất nhân bản đối với thế hệ kế tiếp: “Cán bộ là đày tớ của Dân”, “Phải đau trong nỗi đau của Dân”, “Phải cười sau, khóc trước Dân”, “Không sợ thiếu, chỉ sợ không công bằng”, v.v. Muốn là một việc, làm được hay không chịu làm là chuyện khác. Nói và làm đối với một con người đã khó, nói để người khác làm lại càng khó hơn. Khi còn sống, nói nếu thuộc hạ không nghe còn nhắc nhở, răn dạy, chết rồi thì phú cho “đất trời”?!

Phải thừa nhận một thực tế, trong thời chiến cũng như thời bình, giới lãnh đạo thường ở phía sau, giới bị lãnh đạo xông ra phía trước hứng chịu chết chóc, hiểm nguy, gian lao, vất vả. Làm thì xúm nhau như thế, công lao và hưởng thụ thì lãnh đạo muốn giành hết về mình, riết trở thành thói quen rất khó chấp nhận. Muốn biết thật hư thế nào, hãy đến các nghĩa trang liệt sĩ coi phần lớn ai nằm trong đó và nhìn vào cuộc sống các giai tầng trong xã hội sẽ nhận ra ngay.

Hết năm nầy đến năm khác, Đảng CSVN phát động học tập làm theo tấm gương, tư tưởng, đạo đức, di chúc Hồ Chí Minh. Có lẽ học mà không thuộc nên còn quá nhiều chuyện trái tai gai mắt:

NHẬT KÝ VỀ NHỮNG CUỘC VIẾNG THĂM BẤT THƯỜNG (tiếp theo)

Kha Lương Ngãi

Tưởng rằng “Nhật ký thăm viếng bất thường” còn lâu lắm mới có dịp kể tiếp, nhưng không ngờ, hôm qua (21/10/2014) và 9 giờ sáng hôm nay (22/10/2014) tôi lại “hân hạnh” được thăm viếng. Vậy xin được tiếp tục Nhật ký về những cuộc thăm viếng bất thường:

- Cuộc thăm viếng vào buổi chiều 21/10/2014, thật ra, như mọi khi, là cuộc mời nhâm nhi bia Đức của một “bạn an ninh” để trao đổi những chuyện thời sự cùng quan tâm và đề cập đến những câu hỏi đại loại như: Chú có ý kiến gì về việc TQ vừa hoàn tất việc xây sân bay quân sự ở đảo Gạc ma, cùng lúc với việc phái đoàn quân sự cấp cao của VN gồm 13 vị tướng do Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh dẫn đầu đi thăm TQ? Vì sao chú lại không nhận lời mời tham gia Ban lãnh đạo “Hội nhà báo độc lập” và Ban chủ nhiệm “Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng“? Thứ Sáu tuần rồi chú có đi dự cà phê với “Hội nhà báo độc lập” ở đường Đinh Công Tráng Q1 không?...

Chủ nghĩa cộng sản thân hữu tại Trung Quốc

Bùi Mẫn Hân

Trần Ngọc Cư dịch

clip_image002Lặng lẽ mà xem Tập Cận Bình

Bắt ruồi đánh hổ giữa quan, binh.

Lắm người nao nức trong chờ đợi,

Vì biết đâu, Bình đập vỡ bình!

Trong chiếc bình kia nhung nhúc dòi

Quẳng vào đống rác cũng đành thôi.

Tội tình gì phải ôm mang mãi

Khổ lụy quê hương, nhục giống nòi?

(Cảm tác của dịch giả về bài xã luận sau đây của Min Xinpei:)

Dân oan Bắc - Trung - Nam lên tiếng giữa lòng Hà Nội tháng 10/2014

Trần Quang Thành

Suốt từ đầu tháng 10 đến nay, giữa lòng Thủ đô Hà Nội, nhiều đoàn dân oan Bắc Trung Nam đã lên tiếng đòi chính quyền trả lại ruộng đất, tài sản và quyền con người bị tước đoạt.

Bà con không chỉ tập trung khiếu kiện ở những địa điểm quen thuộc như Phòng tiếp dân của Trung ương Đảng và Nhà nước, trụ sở Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, trụ sở Thanh tra Chính phủ mà còn cả ngay trước Phủ Chủ tịch, Phủ Thủ tướng. Bà con tiến đến nhà Quốc hội trên quảng trường Ba Đình nhưng bị các lực lượng an ninh ngăn chặn.

Sau đây là tổng hợp hình ảnrh bà con dân oan Bắc Trung Nam biểu tình tại Hà Nội trong những ngày tháng 10 này.

Tư liệu do các cộng tác viên gửi về.

Bệnh chứng Nguyễn Cơ Thạch

Ngô Nhân Dụng

Ông Ðặng Xương Hùng mới dùng một từ tôi được nghe lần đầu: “Hội chứng Nguyễn Cơ Thạch”. Ông Hùng, từng giữ chức “Vụ phó” trong Bộ Ngoại giao tại Hà Nội, hiện đang tị nạn chính trị tại Thụy Sĩ, chắc ông biết rõ chuyện ông Nguyễn Cơ Thạch mất chức Bộ trưởng sau Hội nghị Thành Ðô năm 1990 giữa giới lãnh đạo hai đảng Cộng sản Trung Quốc (Trung Cộng) và Cộng sản Việt Nam (Việt Cộng). Hai chữ “hội chứng” hơi trừu tượng không quen thuộc với đa số độc giả cho nên tôi tạm dùng chữ “bệnh chứng”, dù không chính xác bằng.

Ðảng Cộng sản Việt Nam đã mắc một căn bệnh nặng, gọi bằng tên ông Nguyễn Cơ Thạch, vì triệu chứng căn bệnh phát lên rõ nhất trong thời gian hai đảng chuẩn bị Hội nghị Thành Ðô mà sau đó ông Nguyễn Cơ Thạch bị mất chức.