18/04/2015

Nói thật không sợ mất lòng (kỳ 1)

Sắc Ly

Từ cuối tháng 3/2015 chuyên mục "Nói thật cho nhau nghe!" của chúng tôi đã kết thúc. Từ tháng 4/2015 chúng tôi xin phép chuyển sang chuyên mục "Nói thật không sợ mất lòng!", mà về bản chất vẫn là đi tiếp dòng ý tưởng chủ đạo là Nói thật. Lý do cũng đơn giản thôi, vì chúng tôi vẫn luôn nhận thức:có biết sự thật thì mới tiếp cận được chân lý, tôn trọng sự thật vốn là nguyên tắc sống của Con Người chân chính, và sự trung thực vốn là một tính cách đặc trưng nổi bật của người Việt chúng ta. Nhưng trong dân gian Việt lại cũng thường bảo nhau "Nói thật mất lòng", nhằm đưa ra một lời khuyên trong cách ứng xử linh hoạt, tế nhị, và được ngầm hiểu là "tùy lúc mà nói thật", để vừa giữ được "hòa khí", lại vừa "được việc"! Nhưng theo chúng tôi thì đối với việc dân, việc nước thì có lẽ không được phép áp dụng lời khuyên đó, vì sẽ gây thiệt hại rất lớn đến lợi ích chung. Và thực ra suy cho cùng thì phải tỉnh táo để nhận ra ai sẽ mất lòng khi được nghe lời nói thật, và sự mất lòng ấy đối với một nhóm người nào đó có sánh được với những tổn thất đối với lợi ich chung không? Ai cũng biết rõ những người mất lòng khi bị nghe lời nói thật chỉ vì họ sợ sự thật và họ đã quen nói dối rồi, chỉ vì lợi ích riêng của họ luôn gắn liền với thói bưng bít sự thật. Ngày nay, dưới một thể chế dân chủ (như lãnh đạo vẫn nói) thì Đảng với Dân là một, cùng chung lợi ích, thì Đảng rất cần nghe Dân nói sự thật, và Dân cũng rất cần phải nói cho Đảng biết rõ sự thật. Do vậy từ nay chúng ta nên thực hiện "Nói thật không sợ mất lòng!", để phục vụ cho lợi ích chung. Trên tinh thần đó, trong các câu chuyện của chuyên mục mới, chúng tôi sẽ cố gắng phản ánh mạnh dạn hơn, thẳng thắn hơn để đạt cho được cái chất Thật của hiện thực, nhằm góp phần thúc đẩy thực tiễn phát triển tiến bộ.

S.L.

Hành động quá khích hay tình nghĩa đã phôi pha?

Khuất Dương Hiền

Quy luật muôn đời là “tức nước vỡ bờ”. Điều này trong lịch sử Việt Nam đã không chỉ một lần chứng nghiệm. Những người dân lương thiện, thấp cổ bé họng, không phải ngẫu nhiên tụ tập nhau lại “làm loạn”. Hẳn nhiên, họ cũng không bị bất cứ “thế lực thù địch” nào kích động biểu tình chống nhà nước. Đó là những thân phận con sâu cái kiến bị dồn đến bước đường cùng, sắp hết nguồn dưỡng khí duy trì sự sống bởi mùi xỉ than khủng khiếp của công nghệ Tàu gây ô nhiễm. Nhưng thật trớ trêu, cứ nhìn những người dân đang đối mặt với dàn cảnh sát cơ động được trang bị từ đầu đến chân, trong khi họ chỉ có gạch đá, và tiếng cười sảng khoái mỗi khi ném trúng mục tiêu, ta lại thấy có cái gì đó hài hước như một trò diễn dân gian…

Bauxite Việt Nam

Chúng tôi không thể sống như đã chết!

Nguyễn Đình Ấm

Năm nào bà con đến tưởng niệm các liệt sĩ hy sinh trên mặt trận chống Trung Quốc xâm lược cũng bị nhà cầm quyền Việt Nam ngăn chặn. Họ luôn sử dụng lũ côn đồ hoặc giả côn đồ quấy phá, khiêu khích. Không ít người còn bị công an bắt lên trại Lộc Hà (Đông Anh), đồn nọ, đồn kia giam cầm, xúc phạm nhân phẩm.

Sáng 14/3 năm nay, những người không thể quên ngày 64 chiến sĩ đang làm nhiệm vụ ở đảo Gạc Ma, bị xâm lược Trung Quốc tàn sát, đến tưởng niệm vong linh họ ở tượng đài vua Lý Thái Tổ, vẫn bị lũ dư luận viên cản trở. Đám người vô văn hóa ưỡn ẹo nhảy múa theo điệu nhạc “trống cơm”, xô đẩy, dùng cờ búa liềm che chắn …trong thời khắc đau thương, uất hận của dân tộc là hành vi vô lương, vô sỉ, phản dân, hại nước. Sau các cuộc quậy phá của bọn “âm binh” có chỉ đạo đó, đến lượt Công an Hoàn Kiếm (Hà Nội) phát giấy triệu tập tràn lan những công dân tham dự tưởng niệm với cái cớ “về vụ dư luận viên”, nhưng thực chất là thẩm vấn mang tính chất khủng bố tinh thần. Động thái này rất khó hiểu, hay là họ muốn lập công với các “đồng chí” Trung cộng?

Sẽ còn nhiều tai nạn kinh hoàng vì đường sắt "cổ"?

Tùng Nguyễn

(VnMedia) - Theo Tiến sĩ Trần Đình Bá, Hội Kinh tế vận tải đường sắt Việt Nam, nguyên nhân của hàng loạt các vụ tai nạn đường sắt xảy ra trong thời gian vừa qua là do hệ thống đường sắt khổ 1m của nước ta hiện nay quá lạc hậu và rệu rã, không còn thích ứng với việc chạy tàu.

Như VnMedia đã đưa tin, vào hồi 21h40 phút ngày 10/3/2015 tại khu vực đường ngang dân sinh giao với đường sắt đoạn qua thị trấn Hải Lăng (Quảng Trị) đã xảy ra vụ tai nạn nghiêm trọng giữa tàu hỏa mang số hiệu SE 5 chạy hướng từ Hà Nội vào TP.HCM và một xe tải chở đất.

Vụ va chạm đã làm đầu máy số D19E- 968 bị bung, gãy đầu đấm, đầu máy trôi về phía Nam cách vụ tai nạn 2 km; 3 toa xe giáp đầu máy bị trật bánh; trong đó có 1 toa hàng cơm và 1 toa xe chở khách bị xoay ngang, vuông góc với đường sắt, toa xe chở khách số 3 bị đổ nghiêng 60 độ.

17/04/2015

BỐN MƯƠI NĂM SAU CUỘC CHIẾN VIỆT NAM BÀI HỌC ĐẠI HÀN DÂN QUỐC

Trần Thạnh, PhD

Thấm thoát đã 40 năm kể từ ngày cuộc chiến tranh Việt Nam kết thúc. Khoảng thời gian dài đó dường như không đủ để hàn gắn lòng người ly tán. Tệ hại hơn, khoảng thời gian đủ dài cho bất cứ một đất nước bình thường nào cũng có thể vươn lên, lại phải chứng kiến một nước Việt Nam vẫn chìm đắm trong lạc hậu.

Theo số liệu của Ngân hàng Thế giới (The World Bank)[1] thu nhập bình quân đầu người (GDP per capita) của Việt Nam vào năm 2013 là 1910 Mỹ kim, xếp Việt Nam vào hạng thứ 123 trong số 169 nước trên thế giới có số liệu thu thập. Trong khi đó thu nhập trung bình của các quốc gia được liệt vào hạng trung bình thấp (lower middle income) của thế giới là 2043 Mỹ kim, và thu nhập trung bình của tất cả các quốc gia trên thế giới là 10610 Mỹ kim .

Đại Hàn Dân Quốc (Daehan Minguk, 大韓民國, Republic of Korea, trong bài này sẽ gọi tắt là Hàn Quốc) là một đất nước trong khu vực, có lịch sử và văn hoá gần giống với Việt Nam. Về phương diện địa chính trị, Hàn Quốc nằm ở một vị thế không khác Việt Nam, nếu không nói là có phần bất lợi hơn: phía bắc và tây của bán đảo Triều Tiên là Trung Quốc, phía đông là Nhật Bản. Trong lịch sử, cả hai nước này đã từng nhiều lần xâm chiếm bán đảo Triều Tiên.

LỰA CHỌN HƠN NỖ LỰC

Đức Thành

Đầu tháng tư 2015, một dàn lãnh đạo cao nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam tháp tùng ông Nguyễn Phú Trọng sang thăm Tàu ngay trước thềm Đại hội Đảng lần thứ XII sắp tới.

Về thành phần chuyến đi, với danh sách 4 Ủy viên Bộ Chính trị – tự nó đã cho thấy sự “ nỗ lực” cầu cạnh ở một chính thể độc tài đảng trị “thiên triều” về sự yên thân của một tập đoàn chuyên chế độc đảng “thuộc quốc” nhiều hơn là những gì hợp tác bình đẳng, phát triển cùng có lợi cho cả hai dân tộc Hoa – Việt như họ đã từng ra thông cáo.

Màn kịch hai mốt phát đại bác Bắc Kinh dành cho bầu đoàn ông Tổng Trọng chỉ làm những người Việt có tinh thần tự tôn dân tộc càng thêm bất bình bởi Biển Đông Việt Nam đang bị chính những kẻ đem trọng pháo ra nghênh tiếp ấy đang tìm cách độc chiếm bằng thứ bản đồ hình lưỡi bò láo xược. Trơ trẽn hơn nữa họ còn thách thức dư luận và luật pháp Quốc tế. Ngay những ngày họ cắm giàn khoan vào lãnh hải Việt Nam, trước sức ép của nhân dân và bạn bè thế giới dù chưa có nghị quyết của Đảng nhưng về mặt nhà nước cũng có phát ngôn phản đối. Bắc Kinh đã không ngần ngại cử người sang “kêu gọi đứa con hoang đàng quay trở về” với Tổ quốc(!?).Vậy mà khi nghe 21 phát đại bác ấy hầu hết thành phần trong đoàn lại “tự sướng” rằng một thời kỳ mới nồng ấm trong quan hệ với Bắc Kinh lại bắt đầu!

Đỉnh cao của sự sợ hãi

Huy Đức

Một bình luận hay: Đỉnh cao của sự sợ hãi

Đây là bình luận của Nhà báo Huy Đức. Bài ngắn nhưng sắc sảo và hay. Thích nhất là hai đoạn cuối (và tôi trích lại):

"Di sản lớn nhất mà loài người nhận được từ chế độ Cộng sản là sự sợ hãi. Dân chúng thì sợ từ anh dân phòng cho tới công an, quan tòa. Chính quyền thì sợ nhau và sợ dân.

Đỉnh cao của sự sợ hãi đối với những người trong tay không có gì sẽ là sự khuất phục hoàn toàn nhưng cũng có thể là sự liều lĩnh khó lường. Đỉnh cao của sự sợ hãi của những kẻ cầm quyền hoặc là bỏ chạy hoặc trở nên vô cùng tàn bạo".

Tôi nghe một phiên bản khác về mối quan hệ giữa chính quyền và dân ở phương Tây, Tàu, và Việt Nam. Ở phương Tây chính quyền sợ dân, vì họ làm dân giận là xem như thất cử lần sau. Ở bên Tàu, dân sợ chính quyền, vì chính quyền có thể trở nên rất tàn bạo. Còn ở Việt Nam thì chẳng ai sợ ai cả, chính quyền không sợ dân, vì họ có phương tiện để đàn áp; dân cũng chẳng sợ chính quyền, vì người Việt Nam sẵn sàng liều mạng một sống một chết với chính quyền.

Tôi chỉ muốn thêm nhận xét của Huy Đức về sự sợ hãi bằng cách trích một câu nói trứ danh của Thomas Jefferson (Tổng thống Mỹ) rằng: Khi Chính phủ sợ dân lúc đó có tự do; khi dân sợ Chính phủ thì lúc đó xuất hiện bạo chúa.

GS Nguyễn Văn Tuấn

Nguồn: FB Nguyễn Tuấn

Lại giở giọng trịch thượng

GS Nguyễn Văn Tuấn

Đó là ghi nhận tôi muốn dành cho bài báo “Sino-Vietnamese conflicts can be contained till solution found” (Xung đột Tàu – Việt có thể kiềm chế cho đến khi tìm ra giải pháp) đăng trên tờ Hoàn Cầu thời báo của Đảng Cộng sản Tàu(1). Điều đáng nói là bài báo được công bố sau khi đoàn của ông Nguyễn Bí thư về nước.

Vẫn giọng điệu trịch thượng đối với Việt Nam, bài báo mở đầu với một giọng văn xách mé bằng cách đề cập đến tên của ông Nguyễn Phú Trọng trống trơn là “Nguyen Phu Trong”, chẳng cần “Mr” hay “Professor” gì cả. Có lẽ nó chẳng xem cái học hàm “giáo sư” của ông Tổng Bí thư ra gì? Bài báo nói đoàn của ông Trọng có đến 1/3 Bộ Chính trị, có lẽ để ngầm nói rằng Tàu quan trọng như thế nào đối với Việt Nam.

Vụ công an đánh chết dân: Án không đủ sức răn đe?

VOA Tiếng Việt

clip_image002

Luật sư Võ An Đôn trong phiên xử vụ công an đánh chết nghi phạm Ngô Thanh Kiều.

15/04/2015

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và đoàn cấp cao Việt Nam thu được gì trong chuyến thăm Tàu cộng?

Thái Bình

Nhận lời mời của người cầm đầu Bắc Kinh, một đoàn cán bộ cấp cao chưa từng có của Việt Nam do Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng (TBT) cùng 3 Ủy viên Bộ Chính trị (UVBCT) và một số Bộ trưởng, Trưởng Ban Đối ngoại của Đảng CSVN …, đã sang thăm Tàu Cộng với thời gian rất dài từ ngày 7 đến 10/4/2015.

Hai bên bàn bạc những gì về quan hệ giữa hai nước thời gian qua và tương lai, những điều công khai của đàm phán đã được thể hiện qua “Tuyên bố chung”, những điều bí mật chúng ta không được biết, nhưng chúng ta đã biết TBT Nguyễn Phú Trọng đã có kế hoạch thăm Mỹ, chính thế Tàu Cộng mới triệu ông Trọng sang trước để răn đe. Qua các nguồn tin Quốc tế cũng như báo chí Tàu cộng ta có thể thấy được Bắc Kinh đã đưa ra cho ban lãnh đạo Việt Nam một thông điệp rất rõ ràng:không được gắn bó với Mỹ, gắn bó với Mỹ hậu quả sẽ khó lường.