26/05/2016

Tuyên bố phản đối An ninh TV, VTV vu cáo người yêu nước / A Statement of Protest against Public Security Television and Vietnam Television concerning their fabrications aimed at patriotic people (cập nhật đợt 2: 448 người ký)

Chúng tôi những người ký tên dưới đây gồm:

- Những tổ chức, cá nhân bị nêu tên trong chương trình An ninh TV của Truyền hình Công an Nhân dân ngày 15/5/2016, được VTV và các đài truyền hình của nhà nước phát tán rộng rãi, được đưa lên youtube cùng ngày tại địa chỉ sau: https://www.youtube.com/watch?v=z21qc8X3MJc

- Những nạn nhân, những người quan tâm lo lắng đến thảm họa môi trường ở Miền Trung Việt Nam và những người đã xuống đường biểu tình cũng như bằng nhiều cách khác để phản đối việc đầu độc biển Miền Trung Việt Nam, lo lắng cho đời sống người dân, nền kinh tế, môi trường đất nước và sự tồn vong của giống nòi Việt Nam;

- Những giáo dân, những người bị xúc phạm nặng nề khi chủ chăn của mình bị bêu riếu và xuyên tạc trên hệ thống truyền hình quốc gia.

Obama, Tập Cận Bình, lòng dân

Kha Lương Ngãi

Kể từ ngày 20/5 tôi luôn được một nhóm an ninh “quan tâm chăm sóc” ngày đêm. Đặc biệt, 6 giờ sáng nay, 25/5/2016 khi vừa mở cửa, chưa kịp bước ra khỏi nhà thì các bạn an ninh bám trụ từ đêm qua, vội bước đến mép cửa rào nhà tôi nhũn nhặn, lễ phép: “Mấy bữa trước thì chú tự do đi, tụi cháu theo bảo vệ chú, nhưng riêng hôm nay thì chú vui lòng ở nhà nghỉ ngơi, tụi cháu có nhiệm vụ bảo vệ chú tại nhà”. Tôi không ngăn được bực bội, vặn hỏi: “Tại sao hôm nay tôi lại bị mất tự do kỳ cục, lạ lùng vậy?”. Vào nhà, cố nén cơn tức giận, biết rằng đây là bổn phận phải thi hành của nhân viên an ninh, tôi quay trở ra mời “giao lưu cà phê”, nhóm an ninh vui vẻ nhận lời và câu chuyện với chủ đề: Obama - Tập Cận Bình - Lòng dân Việt Nam, được tôi đem ra cùng nhau luận bàn.

Tôi mở đầu: Vì sao hôm nay chú được “bảo vệ tại nhà” vậy?

An ninh: Vì hết buổi sáng hôm nay “ông ấy” mới rời khỏi thành phố của mình.

VÙNG TỐI NGỘT NGẠT

Phạm Đình Trọng

Tôi cũng như nhiều người Việt Nam khác, mong chờ chuyến thăm của Tổng thống Mỹ Barack Obama đến Việt Nam. Vì Obama là hiện thân giá trị Mỹ, là hiện thân những giá trị bình dị, tự nhiên, thiết thực của cuộc sống, của con người, những giá trị dân chủ và quyền con người mà người dân Việt Nam đang thiếu hụt, đang khát khao. Sự mong chờ đó như người đang đi trong đêm tối mong chờ một nguồn sáng.

Obama đến Việt Nam không phải chỉ là sự kiện chính trị của đất nước Việt Nam mà còn là sự kiện tình cảm trong mọi trái tim Việt Nam. Ông đi đến đâu, thành phố nghiêng ngả, lòng người nghiêng ngả, trái tim rạo rực ở đó.

Ông đọc thơ Lý Thường Kiệt gợi nhớ không gian hùng tráng của lịch sử Việt Nam: Núi sông nước Nam vua Nam ở / Rành rành định phận tại sách Trời.

Vì sao Mỹ bất ngờ dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm vận vũ khí cho Việt Nam?

Phạm Chí Dũng

25.05.2016

Bạn Phạm Chí Dũng thân mến,

Bài bạn viết trên VOA sáng nay gợi một ý tưởng hay, đọc rất thích thú, thỏa mãn được tâm nguyện hầu hết người đọc Việt Nam, dù không phải không có những người cũng đã cảm nhận ra nó một cách lờ mờ.  Một bài viết ít nhiều gây cảm hứng lạc quan và xua bớt đi những ám ảnh bi quan nếu chỉ nhìn vào cách thức hai đối tác ứng xử với nhau trên sân khấu chính trị trong hai ngày ròng rã. Một vài chuyên gia quân sự Trung Quốc cũng đã nhanh nhẩu dự đoán: “Sớm hay muộn tàu chiến Hoa Kỳ cũng sẽ được phép vào Vịnh Cam Ranh, một cảng nước sâu từng được sử dụng như một căn cứ hải quân quan trọng của Mỹ trong Chiến tranh Việt Nam”.

Thế nhưng, tôi vẫn có cảm tưởng bạn giải đáp chưa thật lọn nghĩa 5 hiện tượng nổi cộm sau đây mà chẳng cần tinh ý ai cũng nhận thấy, vì thế đọc xong bài của bạn, trong đầu nhiều người chúng vẫn cứ còn nguyên là ẩn số. Xin tạm lược kể để bạn xem: 

1) Chỉ thả vẻn vẹn 1 tù nhân đấu tranh dân chủ là Linh mục Nguyễn Văn Lý (đã gần mãn hạn tù) vài hôm trước ngày ngài Tổng thống xuất hiện, trong khi những Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Văn Đài... vẫn không hề được hai bên nhắc nhở gì, còn Trần Huỳnh Duy Thức thì bắt đầu bước vào ngày đầu tiên của quyết định tuyệt thực không kỳ hạn chứ không chịu chung số phận bị tống xuất sang Mỹ như một Cù Huy Hà Vũ, một Nguyễn Văn Hải, một Tạ Phong Tần...

2) Thả được một người thì cùng lúc lại bắt một người khác, mà lại là công dân Hoa Kỳ là Nancy Nguyễn, tính lại là huề, song là huề trong cái thế đòn cân nhỉnh hơn về phía Việt Nam.

3) Việc đón tiếp ngài Tổng thống tổ chức giản dị đến đơn sơ, không có 21 phát đại bác thôi cũng được đi, nhưng ra sân bay sao chỉ là một Thứ trưởng Bộ Ngoại giao chưa ai nghe tên tuổi mà không là Bộ trưởng kiêm Phó thủ tướng Phạm bình Minh? Nên nhớ đây là siêu cường đứng trên tất cả chứ đâu có bình thường.

4) Ngăn chặn và trấn áp nhiều thành viên XHDS đến với ông Obama trong buổi sáng 24-5 phải chăng là một “cái vỗ” làm cho ông bẽ mặt? Hay là trong “bài tính được thua” mới nhất, chuyện nhân quyền đã bị chính các vị chính khách tiêu biểu cho sứ mệnh dân chủ tự do đẩy xuống hàng cuối trong việc cân nhắc thứ tự ưu tiên?

5) Rồi việc ông Obama và phái đoàn Mỹ đến thăm chùa Ngọc Hoàng vào chiều 25-5 – một ngôi chùa nằm ngoài vùng phủ sóng của văn hóa Việt – ngay khi ông ấy vừa đặt chân đến Sài Gòn làm ai nấy ngơ ngác, phân vân.

Mấy câu kết luận trong bài viết của bạn có vẻ như còn mập mờ quá, tôi chưa nắm được tinh thần sâu xa của nó:

“Thỏa thuận quân sự” cũng có thể là lý do để giải đáp việc Tổng thống Mỹ lại chọn đến thăm “chùa lạ” ngôi chùa có tên “Ngọc Hoàng” do người Trung Quốc lập, toàn thờ người Trung Quốc và chẳng hề tiêu biểu cho “truyền thống văn hóa Việt Nam” như một số ai đó trong “bộ tham mưu liên quân Mỹ - Việt” tư vấn cho Obama.

Và càng có thể là lý do để khiến thể diện Mỹ xuống cấp đến thê thảm khi có đến hơn phân nửa khách xã hội dân sự do chính Tổng thống Obama mời vào buổi sáng ngày 24/5 đã bị công an Việt Nam dùng nắm đấm nhốt ở nhà hoặc ở đồn một sự thật “được ăn, được nói, được gói mang về” dành cho vị thế người đứng đầu cường quốc số 1 thế giới mà có lẽ Quốc hội và người dân Mỹ kiêu hãnh không thể tưởng tượng nổi.

Bạn có thể bật mí thêm cho tôi biết vài điều “ngập ngừng” không tiện nói hết lẽ được không, bởi tôi nghĩ, nếu có một sự đánh đổi bằng Cam Ranh chẳng hạn thì cũng cần gì phải ngụy trang đến thăm một ngôi chùa Tàu (hoặc hạ thấp nghi lễ đón tiếp) trong khi đã sử dụng câu thơ Lý Thường Kiệt đàng hoàng trong diễn văn của ngài Tổng thống? Thiếu gì ngôi chùa đẹp không phải chùa quốc doanh nhưng là chùa Việt Nam hoặc là chùa mang biểu tượng Việt Nam thời VNCH, chẳng hơn một ngôi chùa ngoại lai sao, vì cuộc viếng thăm này là của một chính khách bậc nhất đã hiểu thấu linh hồn cốt tủy của dân tộc Việt như bộc lộ trong diễn văn, và sẽ là một trong những điểm son tồn tại lâu dài trong lịch sử quan hệ Mỹ-Việt? Cũng cần gì phải “diễn trò” như cái trò bắt Nancy Nguyễn? Mặt khác, về phía đối tác của Hoa Kỳ trong cuộc đón tiếp thì mặt ai cũng có vẻ đăm chiêu, căng thẳng, không thấy lộ nét vui mừng như phía ông chủ Nhà Trắng và đoàn quan khách tháp tùng? Hơn nữa, sự nhịn nhục mà bạn coi là "được gói mang về" nếu chỉ là một cách tảng lờ của anh chàng vừa đánh xong canh bạc phất to, phải ngậm thinh để không làm cho lũ sói lang đang rình rập xung quanh dòm ngó, thì làm sao lại gây nên một làn sóng phản ứng dữ dội trong ngày hôm nay 25-5, từ nhiều thành viên Thượng viện Mỹ đến vậy?

Tất nhiên tôi khẳng định lại đây là một bài rất đáng đọc.

Nguyễn Huệ Chi

OBAMA SANG NHẬT, VỀ MỸ, NHƯNG DƯ ÂM CHUYẾN THĂM CÒN LẠI LÂU

Phỏng vấn nóng nhà ngoại giao, Tiến sĩ Đinh Hoàng Thắng

Nghe diễn văn của Obama xong, anh bạn cạnh tôi thở dài, “rằng hay thì thật là hay…”. Tôi an ủi, dầu sao, Obama cũng chỉ ra được cái nguồn lực “sức mạnh mềm” của Việt Nam. Đừng bi quan, hãy học tập theo gương nàng Scarlett[1]: Ngày mai sẽ là một ngày mới! (Tomorrow is another day!)

TS. Nguyễn Xuân Diện đã phỏng vấn nóng TS. Đinh Hoàng Thắng về chuyến thăm Việt Nam của Tổng thống Mỹ Barack Obama, từ 23—25/5. Dưới đây là nội dung câu hỏi—trả lời:

Thưa Tiến sĩ, ông nhìn nhận thế nào về chuyến thăm?

Muốn tổng quan, nên đọc lại bài báo trên New York Times đăng đúng ngày 23/5 do ba nhân vật cộm cán đứng liên danh: ngoại trưởng Kerry, TNS McCain, cựu TNS Bob Kerry. Ba ông ấy nhìn nhận, lợi ích hỗ tương là sức mạnh lớn nhất sẽ thúc đẩy “quan hệ đối tác” giữa Việt Nam và Hoa Kỳ.

Obama, Nguyễn Du, Lý Thường Kiệt

Ngô Nhân Dụng

Sau khi ông Obama tuyên bố bỏ lệnh cấm bán vũ khí cho Việt Nam, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Bắc Kinh tỏ ý hoan nghênh, nói, “Trung Quốc cũng muốn Mỹ bãi bỏ lệnh cấm vận vũ khí!” Sau vụ tàn sát ở Thiên An Môn năm 1989, các nước Tây [Âu] đã ngưng bán bom đạn cho Trung Cộng.

Nhưng các nhà bình luận bên Tàu không nói “ngoại giao” như vậy. Tân Hoa xã đe rằng không nên kết thân với nhau để “đe dọa và làm thiệt hại quyền lợi chiến lược của một nước thứ ba!” Ai cũng hiểu họ nói nước thứ ba nào. Giáo sư Nghê Nhạc Hùng, (Ni Lexiong), một chuyên gia về hàng hải Ðại học Thượng Hải, nói rõ hơn, quyết rằng Washington và Hà Nội đã lập một “liên minh gần như quân sự, nhắm vào Trung Quốc”.

'Việt Nam không quân sự hóa Biển Đông'

clip_image002

Ông Nguyễn Xuân Phúc đã lên đường đi Nhật Bản dự hội nghị G7

Tự do báo chí ở Việt Nam: Bất lực nếu không có Internet

re:publica 2016 (*)

Bản dịch của Trần Huê (Diễn Đàn Việt Nam 21)

24/05/2016 (DĐVN21) - Bùi Thành Hiếu (44 tuổi) là một trong những blogger người Việt Nam nổi tiếng nhất. Trong chương trình đàm thoại „#freeLy: blogger và những cấm cản quyền tự do thông tin và tự do tín ngưỡng ở Việt Nam“ (1) vào ngày thứ  nhì ở Trung tâm Media Convention tại Berlin, ông Hiếu trình bày về sự ngược đãi những người bất đồng chính kiến. Từ năm 2005, dưới bút danh „Người Buôn Gió“ ông viết về các đề tài chính trị và xã hội và đã bị bắt giam nhiều lần. Trong thời gian qua ông sống ở Berlin. Các học viên của Trường ký giả Ðức (DJS) đã gặp và phỏng vấn ông.

clip_image002

Anh viết blog từ chốn lưu vong Berlin. Về những gì?

TẢN MẠN VỀ “KHÁM PHÁ CỬU LONG GIANG” Ở CAEN (PHÁP) 2016”

Trần Thu Dung

Caen là thủ phủ của vùng Normandie, cách Paris 250 cây số, nằm chính giữa vùng bắc Calvados, giữa đồng bằng trù phú phía Tây nước Pháp. Hàng năm nơi đây có tổ chức triển lãm với đề tài khác nhau vào giữa tháng 9 khi vụ mùa đã thu hoạch, công việc đồng áng tạm nghỉ. Đây là một hình thức quảng cáo du lịch thế giới.

Triển lãm thường kéo dài 10 ngày thu hút khoảng hai trăm nghìn khách. Năm ngoái triển lãm mang chủ đề “Du lịch xe chuyên dụng”. Việc chuẩn bị công phu kế hoạch phải sớm để có nhiều người tham gia. Chủ đề năm nay là “Khám phá chín con rồng ở Mê Kông” được thông báo ngay khi kết thúc triển lãm hồi tháng Chín 2015. Tựa đề này chính là tên dịch nôm na từ sông Cửu Long (Chín Rồng). Người xem sẽ được du lịch ngược dòng từ đồng bằng sông Cửu Long Việt Nam và qua các vùng châu Thổ, thăm các đền Angkor Vat nổi tiếng và qua Lào, và lên mãi tít tận cao nguyên Himalaya.

clip_image002

Áp phích quảng cáo về triển lãm «Cửu Long Giang» (Chín con rồng của Mékong)

Aung San Suu Kyi và bệnh sùng bái cá nhân

Vị thế thần thánh của Suu Kyi đã dẫn đến cái nhìn thiển cận trong đảng Liên minh Dân tộc vì Dân chủ (NLD) và cộng đồng quốc tế.

Logan Connor, The Diplomat, ngày 17/5/2016

Hiếu Tân dịch

clip_image001

Lãnh tụ phe dân chủ Myanmar Aung San Suu Kyi bắt tay người ủng hộ sau khi đọc diễn văn ở Monywa, ngày 30 tháng Mười Một, 2012. Ảnh: REUTERS/Soe Zeya Tun