21/01/2018

Khướt người vì Hoàng Sa và… còn đó nỗi lo Hoàng Sa


«Làm đầy tớ thằng khôn hơn làm thầy thằng dại», trước đến nay, ai mà chẳng nghĩ vậy. Có biết đâu khi lâm sự thì đến «đầy tớ» cắp tráp theo hầu vẫn gặp nhiều tình huống gay cấn, xử trí cho được cũng mướt mồ hôi. Mới hôm 19-1, trước áp lực từ đông đảo dân chúng tưởng nhớ đến ngày hy sinh đẫm máu của 75 liệt sĩ anh hùng Việt Nam Cộng hòa chống lại bè lũ Trung Cộng đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa, Bộ Văn hóa Thể thao Du lịch đã nghĩ ra kế «Nhà hát Lớn bị trục trặc điện máy» để hoãn được đêm trình diễn đầu tiên của Đoàn nghệ thuật Nội Mông (Trung Quốc) rửng mỡ kéo sang Việt Nam biểu diễn trong «ngày quốc hận», vô tình hay cố ý khiêu khích tâm lý người dân Việt. Ngỡ thế là đắc sách lắm rồi. Nào ngờ hôm sau họ lại chuyển sang diễn tại Trung tâm văn hóa Trung Quốc, chứ nào đã chịu về cho. Thế là thầy trò lại phải lo làm sao có được số người đến dự khán cuộc «biểu diễn bù» này, nếu không thì biết đâu dưới những hàng ghế khán giả đều chẳng là… ghế trống. Có thể lắm chứ. Mà để xẩy ra chuyện oái oăm ấy… hẳn chắc tình nghĩa «anh em» coi như đi đứt. Cố nhiên, cứng cỏi được như chú Kim Jong Ủn thì chưa chắc đã đứt (nhiều khi thằng anh cũng sợ mất thằng em lắm chứ), tiếc rằng từ quá lâu nay các ngài lại cam phận «ôm tráp thằng khôn» mất rồi. Thế mới là phiền.

Đành lại phải giở cái trò «ngoại giao nghệ thuật», mà thực chất là bắt ép đám sinh viên Trường đại học Văn hóa, có phát bánh và nước, gọi là «khăn gói muối đùm», đến lấp vào những dãy ghế không có ai ngồi, cho đỡ… bẽ mặt khách quý. Thế có phải là «chạy trời không khỏi số», số vất vả vẫn hoàn vất vả hay không. Nhưng ngược lại, thì Bộ Văn hóa Thể thao Du lịch (hay ai đó ở cấp cao hơn nữa) không dưng lại được cái tiếng «khướt người vì lo lắng cho Hoàng Sa». Mấy ai đã được thế nhỉ?

Nhưng tình thế quần đảo Hoàng Sa dựa trên luật pháp quốc tế thì quả thật đang rất đáng cho dân Việt Nam lo lắng. Bởi lâu nay, ta chỉ quan tâm đến những lễ tưởng niệm bị nhà cầm quyền trấn áp khắp từ Bắc đến Nam, mà quên không để ý đến một thực tế là chỉ 7 năm nữa thôi, nếu nhà nước này không lên tiếng phản đối Trung Cộng với Liên hiệp quốc thì theo luật, vừa đủ 50 năm Hoàng Sa bị cưỡng chiếm mà không một nước nào liên quan có phản ứng gì, coi như quần đảo đó… vĩnh viễn thuộc sở hữu của kẻ cưỡng đoạt. Thế có cắc cớ hay không? Cú này thì đau đớn hơn nhiều. Đau không bao giờ nguôi được.

Vậy phải làm thế nào? Liệu cái đám đang ngồi trên đầu dân đen chúng mình, lâu nay đứng trước nỗi đau Hoàng Sa của cả dân tộc chỉ chuyên làm cái việc tạm gọi là «kẻ lông mày» để che mắt thiên hạ – nào lo đặt tên đường, xây nhà lưu niệm, rồi bầu ra một Chủ tịch huyện Hoàng Sa để «quanh năm hương khói» – có dám một lần vượt lên thân phận «ôm tráp» để đâm đơn kiện chính cái thằng khôn, ngõ hầu làm bằng chứng cho quốc tế thấy «kẻ cướp nuốt chưa trôi đâu» hay không? Ngẫm nghĩ cho kỹ, và rút kinh nghiệm trong lần vừa qua, có thể nói, gây áp lực bằng chính tấm lòng uất hận của dân chúng, vẫn là cách có hiệu quả nhất. Vấn đề là thời điểm nào thì áp lực có thể khởi lên dồn dập để tác động thẳng và nhiều mặt vào kẻ hình như chưa bao giờ muốn trút bỏ thân phận?

Xin mời bạn đọc tham khảo hai bài viết dưới đây.

Bauxite Việt Nam

1. Tối qua là vậy, còn tối nay?



Tối qua (19/1/2018), cuộc biểu diễn của đoàn nghệ thuật Nội Mông (Trung Quốc) tại Nhà Hát Lớn Hà Nội của liên doanh Bộ VH-TT-DL Việt Nam và Đại sứ quán Trung Quốc tại Việt Nam đã bị hoãn vì lý do kỹ thuật điện. Không nói ra nhưng ai cũng biết đấy là do tác động kịch liệt của cộng đồng mạng phẫn uất với quyết định của một cơ quan chính phủ Việt Nam tổ chức sự kiện này đúng ngày mà 44 năm trước chính Trung Quốc đã xua quân cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Việc hoãn sự kiện đó là phải. Nhưng sao không hủy cả lịch trình của đoàn nghệ thuật Trung Quốc trong những ngày này? Bởi vì hoãn thì sẽ lại diễn. Và tối nay...

Tối nay (20/1/2018) có tin đoàn nghệ thuật Nội Mông (Trung Quốc) sẽ có cuộc diễn tại Trung tâm Văn hóa Trung Quốc (đường Lê Quang Đạo, Mỹ Đình, Hà Nội). Nghe tin là khán giả bắt buộc phải đi. Đâu như Đại học Văn hóa Hà Nội bị lệnh cử 500 sinh viên đến dự. Nhà trường đã phải lệnh cho các khoa điều sinh viên đến. Mỗi sinh viên sẽ được phát bánh mì, chai nước, 18h tập trung ở trường có xe đón, xem xong xe đưa về lại trường. Và đó được coi là ngoại giao văn hóa, ngoại giao nghệ thuật.

Văn hóa luôn là của một dân tộc, gắn liền quốc thể của một đất nước. Sự kiện Bộ VH-TT-DL nước ta tổ chức cho đoàn nghệ thuật Nội Mông (Trung Quốc) biểu diễn vào ngày 19/1/2018 tại Nhà hát Lớn Hà Nội là một hành động không yêu nước. Nên nhớ: Nội Mông là vùng đất bị nhà Hán thu phục.

P.X.N.

2. Một phần Hoàng Sa và 6 năm còn lại


Theo luật quốc tế, một quốc gia chiếm giữ một thực thể trong vòng 50 năm liên tục mà không có tranh chấp thì thực thể đó thuộc chủ quyền của quốc gia đang thực hiện việc chiếm giữ, quản lý.



Vậy quần đảo Hoàng Sa bị Trung Cộng đánh chiếm thời VNCH vào ngày này 44 năm trước, ngày 19/01/1974 và giết chết 74 người lính quyết tâm giữ đảo nhưng bất thành, có được coi là đang có tranh chấp hay không kể từ năm 1974 đến nay?
Quần đảo Hoàng Sa lúc đó đang thuộc chủ quyền của chính thể VNCH, xác lập theo Hiệp định Geneva năm 1954 ký giữa 6 bên, bao gồm cả Trung Cộng trong bàn đàm phán và ký ước. Và phía VN Dân chủ Cộng hoà vào năm 1958 đã có công hàm từ Thủ tướng Phạm Văn Đồng xác nhận về chủ quyền đối với vùng 12 hải lý của Trung Quốc tại một số đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa. Ngay cả từ khi bị đánh chiếm năm 1974, phía Việt Nam DCCH vẫn chưa bao giờ có một động thái đưa vấn đề này thành tranh chấp chủ quyền về lãnh thổ đối với phần biển đảo bị Trung Cộng cưỡng chiếm từ VNCH.

Chính phủ Việt Nam thống nhất từ năm 1975 cho đến nay, chỉ phản đối các hành vi quân sự hoá và bồi đắp đảo đá nhân tạo tại quần đảo Hoàng Sa làm phức tạp thêm tình hình trên biển Đông, mà chưa khi nào gửi một văn bản chính thức phản đối vấn đề chủ quyền về quần đảo Hoàng Sa bị cưỡng chiếm bằng vũ lực trái phép năm 1974 tới chính quyền Trung Quốc và/hoặc quốc tế.

Chính phủ Việt Nam phải đối mặt với việc bành trướng lớn hơn của Trung Quốc bằng việc nước này gần đây đã liên tục gây hấn và tự công nhận đường lưỡi bò 9 đoạn gần như chiếm trọn biển Đông, mà phần lớn ăn sâu vào vùng đặc quyền kinh tế cũng như lãnh hải của Việt Nam. Và vì hành động bành trướng bất chấp luật pháp và lấn chiếm phần lớn diện tích vùng biển, hải đảo không chỉ ở các vùng đã bị cưỡng chiếm trước đây, mà còn bao gồm cả một vùng rộng lớn hơn rất nhiều lần đã xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam, nên việc phản đối của chúng ta thực chất mới chỉ nhằm giải quyết tình thế đối với hành động đơn phương bành trướng của những phần mà Trung Quốc cố tình nới rộng thêm, tức tạo ra một tranh chấp mới và lớn hơn, nghiêm trọng hơn để buộc một nước phải chống đỡ với những xung đột trực tiếp mà làm mờ đi phần tranh chấp trước đây.



Việc cần thiết để coi việc chiếm giữ một phần quần đảo Hoàng Sa của Trung Quốc từ năm 1974 cho đến nay là bất hợp pháp và thực thể do Trung Quốc đang quản lý là một thực thể vẫn đang có tranh chấp, thì buộc phía Việt Nam phải: (i) hoặc đưa đơn kiện Trung Quốc ra toà án quốc tế nhằm có một phán quyết; hoặc (ii) ít nhất phải có một thông báo chính thức tới Liên Hiệp quốc cũng như chính Trung Quốc về vấn đề quần đảo Hoàng Sa thực chất thuộc chủ quyền đương nhiên và không bàn cãi của Việt Nam, bao gồm cả đối với phần biển, hải đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa mà Trung Quốc đã dùng vũ lực và quân sự để cưỡng chiếm 44 năm trước từ VNCH.


Đó chính là giải pháp chính trị và luật pháp hữu lý cũng như giá trị nhất để có thể cữu vãn và thiết lập lại được phần chủ quyền đối với một phần lãnh thổ là máu thịt thiêng liêng của tổ quốc, mà dân tộc ta từ bao đời đã gắng công xây đắp, bảo vệ và gìn giữ bằng vô vàn xương máu của rất nhiều những thế hệ đã qua và cho đến ngày nay.

L.V.L.

Gốc vững bền của một quốc gia chỉ có thể là Dân Chủ


Lưu Trọng Văn


Sáng nay tí tởn làm vườn, ngồi lau mồ hôi... mèm mẹp tự dưng gã nhớ đến cụ Nguyễn Trãi. Cụ có câu thơ “Lật thuyền mới biết dân là nước”. Gã nhớ lần về Côn Sơn thắp nhang tưởng nhớ cụ, rồi lọt vào một vườn vải, một lão nông kể lại gã nghe vụ án Lệ Chi Viên.

Thương quá Ức Trai ơi!

Gã giật mình khi lão nông Côn Sơn kia hỏi gã: Chú đi nhiều nơi, đọc nhiều sách, quen nhiều người, trả lời giùm lão câu hỏi này. Lê Lợi, Lê Sát, Nguyễn Trãi đều là người yêu nước nằm gai nếm mật với nhau chống giặc Minh, vì sao sau này lại hại nhau, giết nhau?

Một câu hỏi của... nước mắt.

Một câu hỏi đến giờ vẫn hôi hổi thế sự.

Chao ôi hơn 600 năm trước cái điều Nguyễn Trãi nói: “Lật thuyền mới biết Dân là nước” đâu phải ai cũng thấu, cũng hiểu đâu. Ừ nhỉ, vì sao cùng là người yêu nước khi thái bình rồi lại có thể giết nhau?

Gã đã trả nhời lão nông Côn Sơn kia thế này:

Lê Lợi, Lê Sát cũng yêu nước như Nguyễn Trãi nhưng khác Nguyễn Trãi ở chỗ Nguyễn Trãi trước hết và trên hết còn là người yêu Dân, biết Dân là nước chở thuyền, lật thuyền, Dân cũng chính là đất nước.

Lão nông rít một cuộc thuốc lào, từ từ nhả cuộn khói lên cành vải rồi chẹp miệng.

Lão cũng nghĩ vậy. Xưa nay người yêu nước chưa chắc đã yêu Dân, thương Dân, biết Dân là gốc. Nhưng người yêu Dân, thương Dân thì chắc chắn cũng sẽ yêu nước.

Gã thêm một lần nữa thót giật mình khi nhớ lại mới tối qua thôi một cụ cộng sản gộc nói với gã về Độc lập và Dân chủ. Thời trẻ cụ hăng hái cho rằng có Độc lập sẽ có tất cả, nhưng rồi thực tế cụ đã thấy có Độc lập rồi nhưng Tự do, Hạnh phúc, Dân chủ vẫn xa vời. Để rồi cuối đời cụ mới nhận ra có Dân chủ mới có tất cả.

Rõ rồi. Vì sao bao người yêu nước khi giải phóng được đất nước khỏi ngoại xâm lên cầm quyền đã đàn áp ý dân, đã bóp nghẹt dân chủ.

Sự khác biệt giữa Lê Lợi, Lê Sát với Nguyễn Trãi là đây. Chỉ vì Nguyễn Trãi vẫn đau đáu chuyện khát khao muốn có áo dài vạn dặm để đắp cho muôn Dân, xung khắc với những kẻ chăm chăm giữ lợi ích cầm quyền coi mình là cha Dân dẫn đến cái chết thảm khốc của con người vĩ đại nhất đất nước gã.

Chỉ có ai biết yêu Dân, thương Dân như Nguyến Trãi mới hiểu rằng cái gốc trị nước, cái gốc vững bền cho một quốc gia chính là và chỉ có thể là: Dân chủ.

L.T.V.


Ông Phúc chọn ai?


Thiền Lâm

Rốt cuộc, Thủ tướng Phúc đã không chọn nhân dân trong cuộc chạm trán tóe máu ở các trạm BOT.

Hơn một tháng sau khi BOT Cai Lậy ở Tiền Giang phải “hưu chiến” để chờ nghiên cứu và chỉ đạo của Chính phủ, vào ngày 18/1/2018 ông Nguyễn Xuân Phúc đã gửi công điện yêu cầu Bộ Giao thông vận tải cung cấp cho Bộ Công an hồ sơ, tài liệu về đối tượng kích động, chống phá, quấy rối tại các trạm BOT và Bộ Công an xử lý ngay những đối tượng cố tình vi phạm.

Một bức công điện căng thẳng và “sắc máu” hiếm có.

Tình hình phức tạp tại các trạm thu giá xảy ra ở một số tỉnh, đặc biệt là các tỉnh phía Nam, nếu không được cả hệ thống chính trị, đặc biệt là các cấp chính quyền ở các địa phương tập trung phối hợp xử lý thì có thể các đối tượng xấu càng lợi dụng, lấn tới, tiềm ẩn những hành vi gây mất an ninh trật tự, kể cả các tổ chức phản động lợi dụng phá hoại chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước, ảnh hưởng đến an ninh, trật tự thông qua việc phá hoại hình thức đầu tư BOT” – công điện của Thủ tướng Phúc tỏ ra rất “kiên định phòng chống diễn biến hòa bình”.

Ông Phúc đòi hỏi “cấp ủy, chính quyền địa phương, nhất là đồng chí Bí thư Tỉnh ủy, Thành ủy và Chủ tịch UBND các tỉnh, thành phố cần trực tiếp chỉ đạo giải quyết triệt để tình hình mất an ninh trật tự trên địa bàn, lập tức có các biện pháp xử lý nghiêm đối với những đối tượng có hành vi kích động, gây rối, cố tình phá hoại, gây mất trật tự xã hội theo đúng quy định của pháp luật”, và “yêu cầu Bộ Công an chủ trì, cùng với Bộ Quốc phòng, công an các địa phương và UBND các tỉnh, thành phố xem xét, xử lý ngay những đối tượng cố tình vi phạm; nhất là những thành phần lái xe có hành vi cản trở giao thông (như quay đầu xe nhiều lần, cố tình dừng xe trước trạm thu giá rồi bỏ đi làm việc khác…), phá hoại trang thiết bị tại trạm thu giá; các tổ chức, cá nhân có hành vi gây rối, chống phá, phản động. Nếu đủ yếu tố cấu thành tội phạm thì khởi tố để điều tra, xử lý nghiêm minh trước pháp luật”.


Bức công điện “sắt máu” hiếm có về vụ BOT – như một lời khẳng định không chọn lựa nhân dân – vừa cho thấy sắc thái quyền lực nhóm và rạo rực toan tính lợi ích – Ảnh: Quang Hiếu

Hơn một tháng trước, vụ BOT Cai Lậy, cùng hàng loạt biến động có thể xảy ra ngày một ngày hai ở các trạm BOT khác, đã khiến Thủ tướng Phúc như bị kẹt giữa ba làn đạn: phản ứng từ người dân và ít nhất hai phe phái xung khắc nhau trong nội bộ đảng.

Trong vụ BOT Cai Lậy, nhiều người đã nhận ra tình trạng phân hóa tung tóe giữa những cơ quan chấp pháp, đặc biệt giữa những người đứng đầu các cơ quan đó, về quan điểm và cách thức xử lý “khủng hoảng BOT”.

Nếu phong trào biểu tình của Giáo dân và ngư dân các tỉnh miền Trung phản kháng thảm họa xả thải của Formosa vào năm 2016 đã bị chính quyền và công an khá tương đồng quan điểm để tiến hành nhiều hành động trấn áp, đàn áp, thì rất đáng chú ý, phong trào phản kháng BOT lại làm lộ ra một khoảng khác biệt, nếu không muốn nói là làm lộ ra cái hố phân cách giữa nhóm Bộ Giao thông Vận tải cùng chủ đầu tư BOT – nhóm bị dư luận xã hội từ lâu xem là trục lợi chính sách để “ăn BOT”, với các bộ ngành khác có liên quan đến trách nhiệm “đổ vỏ BOT”.

Trong khi giới lãnh đạo Bộ Giao thông Vận tải và giới chủ đầu tư các công trình BOT, kể cả chính quyền một số địa phương bị nhiều dư luận cho là có “ăn chịu” với trạm BOT như Đồng Nai, Tiền Giang luôn gào thét đòi “công an vào cuộc xử lý hành vi gây rối kích động, chống đối”, đồng thời “hợp đồng” với công an để dàn hàng trăm cảnh sát cơ động và cảnh sát giao thông, chưa kể cảnh sát trật tự ngay tại hai trạm BOT Biên Hòa và BOT Cai Lậy như một cách để răn đe và khủng bố tâm lý lái xe, hay một quan điểm trong Bộ Công an đòi “xử” những lái xe gây kích động, cụ thể là nêu danh sách 14 xe tải “chạy đi chạy lại trả tiền lẻ”.…, lại xuất hiện tình trạng “chểnh mảng chức trách” trong khối công an.

Tiêu biểu là một quan chức công an – Thiếu tướng Bùi Bé Tư, Giám đốc Công an tỉnh An Giang, khi trả lời phỏng vấn của trang Zing.vn, đã cho rằng việc tài xế quay đầu nhiều vòng để qua lại BOT Cai Lậy không vi phạm gì cả, trừ khi họ tổ chức kích động gây rối. “Người ta thích thì người ta chạy, có xe thì người ta chạy thôi, miễn sao họ đi đúng luật”, ông Bùi Bé Tư nói huỵch toẹt.

Chẳng mấy khó khăn để hình dung ra tâm trạng đương thời: “Ai ăn nấy chịu”. Nhiều cơ quan công an địa phương, mặc dù có thể đã được chủ đầu tư BOT tận tình “chăm sóc”, nhưng do chẳng hề dính phần với những khoản lợi nhuận khổng lồ đã được chia chác, nên không thể không “lăn tăn” trước trách nhiệm phải “đổ vỏ”.

Đổ vỏ” lại là bài học vừa kinh nghiệm vừa xương máu đã và đang hiện hình rõ mồn một. Một trong những nhân vật bị xem là “kẻ đổ vỏ vĩ đại” là Thủ tướng đương nhiệm Nguyễn Xuân Phúc.

Bởi ông Phúc, không thể khác hơn nếu còn muốn ngồi ở ghế Thủ tướng, là phải ngày đêm điên đầu tìm kế xử ký vô số hậu quả về nợ xấu, nợ công, ngân hàng, tham nhũng…, và chắc chắn không thiếu vô số đơn thư tố cáo để lại từ người tiền nhiệm là Nguyễn Tấn Dũng.

Nhưng cho đến lúc này và khi Nguyễn Xuân Phúc đã có tới hai năm chấp nhiệm và củng cố quyền lực ở ngôi Thủ tướng, liệu thân phận ông còn đáng được một số người thương cảm là “đổ vỏ”?

Hay Thủ tướng Phúc đang nổi lên như một thể quyền lực mới?

Bức công điện “sắt máu” hiếm có về vụ BOT – như một lời khẳng định không chọn lựa nhân dân – vừa cho thấy sắc thái quyền lực nhóm và rạo rực toan tính lợi ích ấy.

T.L.

Nguồn: https://www.baocalitoday.com/chinh-su-viet-nam/ong-phuc-chon-ai.html

Đại sứ Daniel Kritenbrink nói gì với Bác sĩ Nguyễn Đan Quế?



Thiền Lâm

Vào buổi chiều ngày 18/1/2018, Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam – ông Daniel Kritenbrink – đã đến thăm thân mật Bác sĩ Nguyễn Đan Quế tại tư gia.

Cùng đi với Đại sứ Daniel Kritenbrink là Tổng lãnh sự Hoa Kỳ tại TPHCM – bà Mary Tarnowka và tùy viên chính trị – bà Pam Pontius. Dĩ nhiên có cả vệ sĩ.

Một số nhà hoạt động xã hội dân sự và nhân quyền cùng dự buổi tiếp đoàn Mỹ: ông Phạm Bá Hải – điều phối viên Hội Cựu tù nhân lương tâm Việt Nam, Luật sư Lê Công Định – điều phối viên Hội Cựu tù nhân lương tâm Việt Nam, Nhà báo Phạm Chí Dũng – Chủ tịch Hội Nhà báo độc lập Việt Nam.



Từ trái qua: ông Phạm Bá Hải, Tổng lãnh sự Mary Tarnowka, Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, Đại sứ Daniel Kritenbrink, Luật sư Lê Công Định, bà Pam Pontius, Nhà báo Phạm Chí Dũng. Ảnh: Bác sĩ Nguyễn Đan Quế


Bác sĩ Nguyễn Đan Quế là một nhà đấu tranh nhân quyền nổi bật và thuộc lớp đầu tiên ở Việt Nam. Ông đã được trao Giải Nhân quyền Raoul Wallenberg năm 1994, Giải Nhân quyền Robert F. Kennedy năm 1995, Giải Hellman/Hammett của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) năm 2002, Giải Nhân quyền Heinz R. Pagels năm 2004, và Giải Nhân quyền Việt Nam 2004 của Mạng lưới Nhân quyền Việt Nam. Nhiều lần ông được cử làm ứng viên cho Giải Nobel về hòa bình; gần đây nhất ông được Dân biểu Liên bang Hoa Kỳ Ed Royce cùng bảy Thượng nghị sĩ đề cử cho giải Nobel này cho năm 2004. Tháng 4 năm 2016 ông được công bố được Giải nhân quyền Gwangju (Hàn Quốc).

Cùng với Linh mục Phan Văn Lợi, Bác sĩ Nguyễn Đan Quế hiện là đồng Chủ tịch Hội Cựu tù nhân lương tâm Việt Nam.

Ấn tượng đầu tiên mà Đại sứ Daniel Kritenbrink tạo ra là khác với người tiền nhiệm Ted Osius, ông không tỏ vẻ quan cách ngoại giao hoặc vận dụng một cách thái quá thủ pháp lẫn ngôn từ ngoại giao trong những nội dung trao đổi về nhân quyền Việt Nam.

Trong cuộc gặp với Bác sĩ Nguyễn Đan Quế và những nhà hoạt động xã hội dân sự, Daniel Kritenbrink dành phần lớn thời gian để trao đổi về chủ đề nhân quyền, về chiến dịch bắt bớ người hoạt động nhân quyền xảy ra trong suốt 16 tháng qua kể từ tháng 6/2016. Ông cũng bộc lộ mối quan tâm không che giấu về thảm họa ô nhiễm ở miền Trung do Formosa gây ra và số phận của hàng trăm ngàn nạn nhân nơi đây.

Những câu hỏi và cách thức biểu cảm của Đại sứ Daniel Kritenbrink cho thấy ông là nhân vật ngoại giao duy lý và hành động, cùng vẻ hài hước lẫn mỉa mai kín đáo.

Trước khi trở thành Đại sứ ở Việt Nam, Kritenbrink là một quan chức thuộc Hội đồng An ninh Quốc gia Mỹ, có bề dày và kinh nghiệm ứng phó với Bắc Triều Tiên.

Bắc Triều Tiên lại là một quốc gia “đồng chí” với Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, trong quá khứ và ngay cả hiện tại. Cùng với lực lượng Hồi giáo IS, chế độ chính trị Bắc Triều Tiên đang bị dư luận quốc tế xem là cực đoan và tàn ác nhất thế giới, đồng thời là một trong những nguy cơ rất tiềm tàng mà có thể dẫn đến chiến tranh thế giới lần thứ Ba.

Daniel Kritenbrink hẳn đã có những triết lý riêng của ông về Bắc Triều Tiên và kinh nghiệm đối phó với chế độ này, bao gồm cả hành vi vi phạm nhân quyền. Những nguyên tắc và kinh nghiệm như thế phác ra hy vọng rằng Daniel Kritenbrink có thể trở thành một vị Đại sứ quan tâm nhiều hơn đến nhân quyền và sẽ cứng rắn hơn trước các vụ vi phạm nhân quyền có hệ thống và ngày càng dày đặc của nhà cầm quyền Việt Nam, kể cả xem xét lại quá trình chính thể này lọt vào Hội đồng nhân quyền Liên hiệp quốc từ tháng 11 năm 2013 và thường tỏ ra rất tự hào về điều đó.

Vào tháng 5/2016, khi còn là Giám đốc phụ trách các vấn đề châu Á thuộc Hội đồng An ninh Quốc gia Mỹ, ông Daniel Kritenbrink được VOA dẫn lời: “Nhân quyền vẫn luôn là một thành tố quan trọng, nếu không nói là trung tâm, trong việc đưa mối quan hệ song phương Mỹ - Việt tiến về phía trước”, và “Việc xét tới yếu tố nhân quyền sẽ vẫn là một điều quan trọng trong bất kỳ quyết định bán vũ khí nào với Việt Nam hay với bất kỳ quốc gia nào”.

Tháng 5/2016 cũng là thời điểm mà nước Mỹ đã làm một cử chỉ đặc biệt kể từ năm 1995 khi Mỹ - Việt bình thường hóa quan hệ: dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam.

Nhưng dù đã mở lòng dỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Hà Nội, Tổng thống Obama đã phải nhận một cú sốc chưa từng có: Có đến 6 trong tổng số 15 khách mời của Obama bị công an cấm cửa đến gặp ông.

Bảy tháng sau vụ công an Việt Nam thẳng tay chặn khách mời của Tổng thống Obama tại Hà Nội, đến lượt Ngoại trưởng của Obama là ông John Kerry cũng lâm vào tình trạng tương tự.

Bầu không khí dân chủ mà giới quan chức chính phủ và ngoại giao Hoa Kỳ cảm nhận được ở đất nước họ, lại đã bị biến thái một cách lộn ngược tại quốc gia cựu thù. Những gì mà chính quyền Obama đã hy vọng sẽ làm cho giới lãnh đạo Việt Nam thay đổi về não trạng nhân quyền lại chỉ nhận được kết quả hầu như công cốc sau hai nhiệm kỳ Tổng thống Mỹ.

Còn giờ đây là thời của Donald Trump và Daniel Kritenbrink. Không biết lời cảnh báo của Daniel Kritenbrink về mua bán vũ khí có “linh” hay không, chỉ biết rằng đã một năm rưỡi trôi qua kể từ tháng Năm năm 2016, giới quân sự Việt Nam vẫn chưa mua được một thứ vũ khí mang hiệu quả sát thương đáng kể nào từ phía Mỹ.

Rất có thể khác và khác hẳn với Ted Osius, Daniel Kritenbrink có nhiều việc phải xử lý tại Việt Nam.

Daniel Kritenbrink – người có gương mặt và chiều cao khá giống với nhân vật Andy Dufresne, một nhân viên ngân hàng bị án oan và đã kiên nhẫn đến hàng chục năm để đào một đường hầm trong nhà tù ShawShank để đào thoát và tìm lại tự do cho mình – có thể trở thành một Đại sứ thực tâm hơn với nhân quyền Việt Nam so với Ted Osius, và cũng chẳng luôn nở nụ cười cầu toàn như Ted trước tư thế ngả ngớn đu dây của Hà Nội giữa Washington và Bắc Kinh.

T.L.

VNTB gửi BVN. Đã đăng Cali Today.




Những lời thỏ thẻ trước tòa





Trịnh Xuân Thanh (phải) và Đinh La Thăng tại Tòa ở Hà Nội.

Chia sẻ

Những “lời cuối cùng” mà ông Đinh La Thăng và ông Trịnh Xuân Thanh thỏ thẻ với Hội đồng xét xử vụ án “Cố ý làm trái qui định của nhà nước gây hậu quả nghiêm trọng”, “Tham ô”, xảy ra tại Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN), trước khi các thẩm phán và hội thẩm nhân dân nghị án, giống như cáo trạng dành cho “nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa” tại Việt Nam.
***
Hiến pháp Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam khẳng định, nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam là “nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, vì nhân dân và cho nhân dân, do nhân dân làm chủ, tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân” theo phương thức “phân công, phối hợp, kiểm soát các cơ quan nhà nước trong việc thực hiện các quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp”. Qua Hiến pháp, Đảng CSVN – lực lượng vẫn giành và cố giữ vai trò của “lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội” – cam kết “hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật”.

Nội dung những “lời cuối cùng” mà ông Thăng, rồi ông Thanh thỏ thẻ với Hội đồng xét xử họ cho thấy, dẫu khoác áo “cộng hòa” nhưng Việt Nam có… vua. Tuy không ngai song ông vua này chính là người điều khiển “nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa”, Hiến pháp, pháp luật chỉ là những cái “bánh vẽ”. Đó là lý do cả ông Thăng lẫn ông Thanh cùng xin lỗi “Tổng Bí thư”, “bác Trọng”… cùng đưa ra những đề nghị mà thiên hạ đang đàm tiếu là ngây ngô: Ông Thăng xin được tại ngoại để “ăn Tết” với thân nhân và bạn bè trước khi vào tù thi hành bản án mà Hội đồng xét xử sắp tuyên. Ông Thanh thì xin sang… Đức chăm sóc vợ dại và ba con thơ!

Có bao nhiêu người hiểu bản chất “nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa” tại Việt Nam hơn ông Thăng – cựu Đại biểu Quốc hội, cựu Ủy viên Bộ Chính trị, cựu Bí thư Thành ủy TP.HCM và ông Thanh – cựu Đại biểu Quốc hội, cựu Phó Chủ tịch tỉnh Hậu Giang? Chắc là chẳng có bao nhiêu! Nếu đã hiểu tường tận bản chất “nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa” tại Việt Nam thì những lời xin lỗi và đề nghị của ông Thăng, ông Thanh hẳn có chủ đích: Giúp “Tổng Bí thư”, “bác Trọng”, giúp Đảng CSVN rửa… mặt. Không ít người đã so sánh phiên xử ông Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh và các đồng phạm “Cố ý làm trái qui định của nhà nước gây hậu quả nghiêm trọng”, “Tham ô” với phiên xử những cá nhân tranh đấu cho tự do, dân chủ tại Việt Nam. Song xét cho đến cùng, sự khác biệt giữa những phiên xử này, kể cả sự lạ thường về tính chất, mức độ “công khai” trong tiến trình điều tra – truy tố – xét xử chỉ có một mục tiêu, bảo vệ thể diện của “nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa” tại Việt Nam.

Dưới sự lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối của Đảng CSVN, “nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa” tại Việt Nam đã từng làm nhiều chuyện “kinh thiên, động địa”, thành ra cho ông Thăng tại ngoại để “ăn Tết” với thân nhân và bạn bè trước khi vào tù thi hành án, cho ông Thanh sang… Đức chăm sóc vợ dại và ba con thơ là… chuyện nhỏ! Tổng Bí thư, “bác Trọng”, “lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội” có thể làm tuốt.

Nếu Hiến pháp và pháp luật nghiêm minh, làm gì có chuyện, năm 2011, dù Thanh tra Chính phủ phát giác PVN mắc hàng loạt sai phạm về tài chính, mức độ thất thoát lên tới 18.000 tỉ, ông Thăng vẫn có thể bước từ vị trí Chủ tịch Hội đồng Quản trị PVN vào vị trí Bộ trưởng Giao thông - Vận tải, rồi vào Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN, bước thêm một bước nữa vào Bộ Chính trị, sau đó trở thành Bí thư Thành ủy TP.HCM?

Nếu Hiến pháp và pháp luật nghiêm minh, làm gì có chuyện, sau khi khiến công quĩ thất thoát 3.200 tỉ, ông Thanh vẫn có thể ung dung bước từ vị trí Chủ tịch Hội đồng Quản trị Tổng Công ty Xây lắp Dầu khí Việt Nam (PVC), vào vị trí Trưởng Văn phòng đại diện của Bộ Công thương ở miền Trung, rồi trở về Hà Nội làm… Chánh văn phòng Ban cán sự Đảng của Bộ Công thương, vào Hậu Giang làm Phó Chủ tịch tỉnh, vô Quốc hội?

Nếu “bác Trọng” đừng… buồn, những người đứng đầu “lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội” vẫn… vui, theo qui hoạch đã được phê duyệt, giờ này có thể ông Thanh đã là Thứ trưởng Bộ Công thương, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN, cùng với ông Trọng, ông Thăng “lãnh đạo nhà nước và xã hội”.

Dường như cả ông Thăng lẫn ông Thanh không vô tình khi cùng khai thác tận tình cơ hội “nói lời cuối cùng”. Họ hy vọng Tổng Bí thư, “bác Trọng”, cũng như “lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội” động lòng, trước tình cảnh ngặt nghèo của “đồng chí”, của “con cháu trong gia đình” (?).

***

Tổng Bí thư, “bác Trọng” cũng như những người đại diện “lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội” đã, đang, có lẽ sẽ còn nói rất nhiều về xây dựng “nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa”, “cải tổ thể chế”, về “xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”, cam kết sẽ hướng tới hàng trăm thứ cao đẹp khác,…

Tổng Bí thư, “bác Trọng” cũng như những người đại diện “lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội” đã, đang, có lẽ sẽ còn nói rất nhiều về nỗ lực chỉnh đốn Đảng, hạn chế tham nhũng, vô trách nhiệm bằng cách “xác định rõ thẩm quyền, trách nhiệm cá nhân người đứng đầu cấp ủy, chính quyền và mối quan hệ với tập thể cấp ủy, cơ quan, đơn vị”…

Thế nhưng Tổng Bí thư, “bác Trọng” cũng như những người đại diện “lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội” vừa cảnh cáo các thành viên của những người đại diện “lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội” rằng sẽ khai trừ tất cả những đảng viên đòi thực thi “tam quyền phân lập”.

Nếu thực thi tam quyền phân lập, tách biệt rạch ròi giữa lập pháp (làm luật), hành pháp (quản lý, điều hành theo qui định pháp luật), tư pháp (điều tra, truy tố, xét xử một cách độc lập, không bị chỉ đạo, chi phối bởi “lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội”) để cả ba giám sát lẫn nhau thì ai dám bảo Hội đồng xét xử vụ án “Cố ý làm trái qui định của nhà nước gây hậu quả nghiêm trọng”, “Tham ô”, xảy ra tại PVN, sẽ tha, không triệu tập “bác Trọng” cũng như nhiều “bác” khác ra tòa để bảo đám không “sót người, lọt tội”?

Tổng Bí thư, “bác Trọng” cũng như những người đại diện “lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội” vẫn thế mà vẫn thế thì thôi, bàn về “công bằng, dân chủ, văn minh”, “sống và làm việc theo Hiến pháp, pháp luật” làm chi cho mệt!


Nguồn: https://www.voatiengviet.com/a/bac-trong-dinh-la-thang-trinh-xuan-thanh/4213895.html

Thư giãn Chủ Nhật



Các nhà văn lựa chọn những cuốn sách yêu thích - Những tác phẩm văn học vĩ đại thế kỷ XIX và XX


Ngân Xuyên


Lev Tolstoy


Hơn một trăm nhà văn nổi tiếng của Anh và Mỹ đã tham gia cuộc trưng cầu ý kiến mang tên “Các nhà văn lựa chọn những cuốn sách yêu thích của mình”. Kết quả tác phẩm đứng đầu thế kỷ XIX là Anna Karenina và thế kỷ XX là Lolita.

Trong số 125 nhà văn tham gia có những tên tuổi như Norman Mailer, Stephen King, Ann Patchett, Jonathan Franzen, Joyce Carol Oates. Họ phải chọn ra mười tác phẩm văn học nghệ thuật vĩ đại của mỗi thế kỷ bao gồm tiểu thuyết, tập truyện ngắn, các tác phẩm thơ và kịch.

Có 544 tác phẩm được đưa ra để bình chọn. Tác phẩm xếp thứ nhất được chấm mười điểm, xếp thứ mười chấm một điểm. Sau đó cộng tổng số điểm của mọi người bình chọn để xếp hạng.


1. Mười tác phẩm văn học vĩ đại thế kỷ XX


1. Lolita – Vladimir Nabokov (Nga)
2.
Gatsby vĩ đại – Francis Scott Fitzgerald
3.
Đi tìm thời gian đã mất – Marcel Prouts (Pháp)
4.
Ulysses – James Joyce (Ailen)
5.
Những người Dublin – James Joyce (Ailen)
6.
Trăm năm cô đơn – Gabriel Garcia Marques (Columbia)
7.
Âm thanh và cuồng nộ – William Faulkner (Mỹ)
8.
Đến ngọn hải đăng – Virginia Woolf (Anh)
9.
Toàn tập truyện ngắn – Flannery O’Connor (Mỹ)
10.
Ngọn lửa tái – Vladimir Nabokov (Nga)


2. Mười tác phẩm văn học vĩ đại thế kỷ XIX


1. Anna Karenina – Lev Tolstoy (Nga)
2.
Bà Bovary – Gustave Flaubert (Pháp)
3.
Chiến tranh và hòa bình – Lev Tolstoy (Nga)
4.
Những cuộc phiêu lưu của Huckleberry Finn – Mark Twain (Mỹ)
5. Những truyện ngắn của Anton Chekhov (Nga)
6.
Middlemarch – George Eliot (Anh)
7.
Moby Dick – Herman Melville (Mỹ)
8.
Những niềm mong đợi lớn – Charles Dickens (Anh)
9.
Tội ác và hình phạt – Fedor Dostoevsky (Nga)
10.
Emma – Jane Austen (Anh)


3. Mười nhà văn vĩ đại nhất qua các thời

(Theo tổng số điểm)
1. Lev Tolstoy (327)
2. William Shakespeare (293)
3. James Joyce (194)
4. Vladimir Nabokov (190)
5. Fedor Dostoevsky (177)
6. William Faulkner (173)
7. Charles Dickens (168)
8. Anton Chekhov (165)
9. Gustave Flaubert (163)
10. Jane Austen (161)


(Ngân Xuyên theo báo nước ngoài)




Thư giãn cuối tuần - 7 ngày 7 chuyện



1. Chơi trò lăng mộ

Sau ca đêm, Ivan mệt rã rời. Về đến nhà, vợ đã đi làm ca ngày. Ivan bị 7 đứa con lít nhít vây quanh, bắt bố phải chơi với chúng.
 
- Ừ, thì chơi! Chơi trò lăng mộ được không? Bố sẽ đóng Lênin, còn chúng mày làm lính gác nhé!


2. Giá Lênin sống mãi đời đời thì tốt hơn

Rabinovich thấy nơi nơi, chỗ nào cũng treo khẩu hiệu “LÊNIN ĐÃ CHẾT, NHƯNG SỰ NGHIỆP CỦA NGƯỜI ĐỜI ĐỜI SỐNG MÃI”. Lão nghĩ, giá LÊNIN CỨ SỐNG MÃI ĐỜI ĐỜI thì tốt hơn!


3. Anh ấy đã được gặp lênin đấy!

Trở về nhà, Ivan bắt gặp vợ ngủ với tình nhân. Bị bắt quả tang, gã tình nhân sợ quá, bỏ chạy. Ivan vác gậy rượt đuổi, nhưng bị vợ níu lại:

- Bỏ ngay gậy xuống! Không được đánh anh ta. Anh ấy đã được gặp Lênin đấy!


4. Phải bắn trước bữa ăn

Dzerzinski gọi phôn cho Lênin:

- Thưa đồng chí Vladimir Ilich, phải bắn phạm nhân trước, hay sau bữa ăn trưa?

- Tất nhiên là phải bắn trước bữa ăn, nhưng nhớ mang bữa trưa ấy cho trẻ em nhé, con cái công nhân đang đói lắm đấy!


5. Tôi chẳng nghĩ gì cả

Phóng viên phỏng vấn Lênin:

- Thưa Vladimir Ilich, đồng chí nghĩ gì khi nêu khẩu hiệu “Học! Học nữa! Học mãi!”?

- Chẳng nghĩ gì cả! Tôi chỉ thử bút thôi, chứ có nghĩa gì đâu!


6. Một cuốn sách rất kịp thời

Vị lãnh tụ cách mạng đi rất nhanh dọc theo điện Smolny về phía nhà vệ sinh. Đang đi theo hướng ngược lại, nhìn thấy Lênnin, Gorki mừng quá, vội khoe:

- Thưa đồng chí Vladimiir Ilich, tôi viết xong tiểu thuyết “Người mẹ” rồi đây.

Lênin chộp cuốn sách từ tay Gorki, xé một trang rồi vội chạy tiếp:

- Một cuốn sách rất kịp thời.


7. May quá

Một lần đang dạo chơi cùng Lênin quanh Kremlin, bỗng nhìn thấy chú chim trời ị xuống mũ của lãnh tụ vĩ đại, Gorki thốt lên:

- May quá 

- Cái gì mà may thế ông bạn?- Lênin hỏi

- May là lũ bò cái không biết bay


La Khắc Hòa sưu tầm







Bức tranh biếm họa trên London Times 14-1-2018: Văn phòng Tổng thống Mỹ


Thời mạt nghệ

Phạm Đoan Trang

Năm xưa khi xa Việt Nam (ngày này 5 năm về trước), một trong những điều tôi nhớ nhất là… tòa soạn và những ngày tháng bên cạnh đồng nghiệp báo Pháp luật TP.HCM. Mà một trong những điều tôi nhớ nhất ở tòa soạn là những buổi chiều trên căn gác nhỏ đó và tiếng gõ bàn phím lách cách của mọi người.

Ít ai biết rằng tiếng bàn phím đã trở thành một thứ âm thanh ám ảnh tôi từ những ngày đầu đi làm báo. Có những chiều tôi trùm chăn nằm ngủ dưới gầm bàn, trên ghế, bạn đồng nghiệp vẫn lặng lẽ, lách cách gõ máy. Liên tục tiếng “chát, chát” của phím space bar, xen với tiếng rì rầm nhẩm lại bài. Đôi khi tôi như nhìn thấy đôi lông mày của bạn chau lại, nhíu nhíu khi tìm cách diễn đạt một ý nào đó. Đôi khi tôi cảm thấy cả tiếng thở dài của một bạn nào đó, khi mà “tin còi quá, bài chán quá, chẳng có gì viết”.

Ít ai biết rằng những khi ấy, dù nhắm mắt lơ mơ ngủ, trong đầu tôi vẫn thoáng có ý nghĩ: “Không lẽ chúng ta sẽ sống thế này mãi sao?”.

Thử hình dung bạn là một phóng viên trẻ mới tốt nghiệp ngành báo chí. Bạn đã “thoát ly” gia đình và quê nhà từ thời sinh viên thì bây giờ bạn lại càng phải cố để bám trụ lại Hà Nội và Sài Gòn, không về tỉnh. Bạn sẽ ở nơi thành phố lớn đó, thuê lấy căn phòng trọ con con mà để “ở được” cũng phải 2-3 triệu đồng/tháng. Bạn gom góp nhuận bút từng cái tin còi, bài còi, và không quên… gom phong bì mỗi lần hội thảo, hội nghị, công ty nọ tổ chức sự kiện kia.

Trưa, bạn vạ vật cơm hàng cháo chợ. Chập tối, nếu là đàn ông con trai, bạn thường đi nhậu. Nhậu lè phè suốt từ 5-6h chiều đến 11-12h đêm. Bạn ngậm hột thị, cắm mặt vào ly bia, hoặc nếu có mở miệng thì cũng toàn lè nhè những chuyện cũ rích ấy, những “ưu thời mẫn thế” mà người bình thường “không hiểu được đâu”.

Khuya, bạn ngà ngà về nhà, ngủ. Sáng lại dậy lên tòa soạn điểm danh, hop giao ban, rồi liên hệ phỏng vấn làm cái tin còi, bài còi, đi nhặt phong bì sự kiện. Trưa, lại cơm hàng cháo chợ…

Bạn sẽ sống như thế đến bao giờ? Khi nào thì bạn lấy vợ/chồng, đẻ con, nuôi con học trường quốc tế cho bằng bạn bằng bè? Khi nào thì bạn hết kiếp ở nhà thuê, có một căn hộ riêng để khỏi chịu cái cảnh cứ vài tuần là con mụ chủ nhà lại gườm gườm “thay đổi thái độ” (thật ra mụ ấy thay đổi suốt ấy mà, quân đồng bóng!).

* * *

Cuộc sống và sự nghiệp của một nhà báo Việt Nam điển hình là như thế đấy, nếu họ không năng động.

Không năng động, nghĩa là không biết cách tạo sự kiện; không biết xào nấu một vụ thành nhiều tin bài, bán cho nhiều báo; không biết cách chèo kéo quảng cáo của doanh nghiệp; không biết vặn cổ doanh nghiệp xin ủng hộ; không biết tận dụng quan hệ để mua lấy vài suất đất rẻ; không biết làm PR cho tổ chức, công ty, mà nhất là không biết làm PR cho cán bộ, quan chức.

Còn nhà báo lớn ở Việt Nam, nghĩa là phải biết làm chính trị. Phải biết nuôi dưỡng quan hệ, chọn đúng phe, trở cờ đúng lúc. Nhưng nói chung việc ấy ngoài tầm của tất cả các phóng viên trẻ – kể cả đứa nuôi mộng làm nghề lẫn đứa nuôi mộng làm giàu.

Đến cái thời mà nhuận bút trả cho những tin còi được tính theo đơn vị “nghìn đồng” (10.000-20.000 đồng/tin), và tiêu chí chấm nhuận bút là “lượng view trên trang điện tử”, thì tôi hiểu rằng nghề báo ở Việt Nam mạt thật rồi.

Bảo sao các phóng viên không điên cuồng giật tít “bố chồng dính con dâu trong nhà tắm”? Bảo sao họ không lên đồng cùng những “bí thư Thăng”, “Đoàn Ngọc Hải”, bởi mỗi “bước chân anh xuống phố”, “mỗi lời anh thốt ra”, là một lần hứa hẹn lượng view, lượng like tăng tới con số hàng nghìn? Đâu dễ kiếm ra những nhân vật báo chí hot đến từng sợi lông chân như thế?

Chính xác, trung thực, công bằng, tôn trọng quyền con người… tất cả những chuẩn mực ấy của nghề báo đều trở thành nhảm nhí trong cái gọi là nền “truyền thông” thời mạt ngày nay.

Còn tự do báo chí ư? Lố bịch. Nhà báo Việt Nam cần đ. gì cái của nợ ấy?

Tự nhiên tôi nhớ đến âm thanh lách cách của tiếng gõ bàn phím ngày nào.

Nhưng tôi cũng chẳng buồn khóc.

P.Đ.T.